ai nhớ ngàn năm một ngón tay?

Rất lâu rồi tôi mới ngồi trong một cái quán cà phê để làm một cái việc xa xỉ đấy là uống cà phê và đọc một cuốn sách. Không gặp ai và cũng không có ai gặp mình, thế thì tôi ra quán để làm gì. Nhưng tôi vẫn muốn thử ra xem sao. Xem nó như thế nào.

Kể từ năm 2016 đến giờ, cuộc đời tôi lúc nào cũng là một chuỗi những sự tranh thủ. Tôi tranh thủ làm cái A trong lúc đang làm cái B và nếu có thể làm thêm cái C nữa thì tuyệt. Tôi tranh thủ đến mức tôi cho con bú trong lúc đang họp online, và viết bài trong lúc uống trà, và mỗi lần hẹn bạn đi cà phê thì tôi phải đảm bảo mình có thể tranh thủ gặp ít nhất 3 người trong một lần bước ra quán.

Hôm trước tôi đã ngồi đếm xem khoảng bao lâu thì điện thoại mình rung lên một cái. Kết quả là khoảng 45 giây. Đó là tôi đã tắt đi tất cả các loại ứng dụng vặt vãnh khác, tất cả các thể loại app social không được phép rung lên trong máy tôi. Không có tiếng chuông nào được phép reo lên, kể cả đó là một cuộc gọi khẩn cấp. Chỉ có những cú rung trượt dài, đối với những cái app và những cuộc gọi mà tôi không thể tắt được, chủ yếu là dành cho công việc. Thế mà nó vẫn là 45 giây. Từ thứ Hai đến Chủ Nhật, 24/7. Lần gần nhất tôi thấy một cái noti nhảy lên đó là lúc 3 giờ 42 phút sáng. Tôi tỉnh dậy sau một cơn mê dài, nhìn vào màn hình điện thoại, thấy những thứ nhảy nhót trong đó, nhưng không nhấn vào, mà ngủ thiếp đi.

Nhưng tôi đã gần 40 tuổi rồi. Ở độ tuổi này, tôi cảm thấy mình cần phải sống khác đi một chút. Mỗi ngày một chút. Thế nên tôi bắt đầu thử tắt hoàn toàn notification của điện thoại, trong 1 ngày, xem sao. Tôi ngồi suốt 40 phút mà không có bất kỳ cú reo nào từ máy mình. Tôi ra một cái quán mà không phải để gặp ai, chỉ để đọc cho xong cái cuốn sách mình đã ngâm hơi lâu. Sau 3 tiếng, tôi mới chui lại vào trong những cái app, để đảm bảo mình không bỏ lỡ thứ gì quá quan trọng. À, một vài thôi, và trong số đó, những người cần tôi nhưng không thấy tôi trả lời, cũng đã chủ động bốc máy gọi. Thế là tôi nhận ra đó có thể là một màng lọc mới. Những tin nhắn có thể đợi tôi, nếu không thể, nó sẽ tìm đến tôi bằng những cách khác. Tôi không cần phải luôn available 24/7 với bất kỳ ai, như thế nữa.

***

Lâu rồi tôi không uống cà phê. Hồi xưa tôi uống vì thấy ngon, tôi vốn là người thích tìm thấy vị ngon trong những món đồ ăn, thức uống được chế biến khéo. Sau đó tôi uống, bởi vì tôi làm việc trong một cái ngành, mà nếu không có caffeine, thì chắc không thể trụ được. Sau đó tôi dừng lại, cả công việc và cả cà phê, để tìm cho mình một điểm cân bằng mới. Tôi bây giờ đã không còn cần cà phê chỉ để sống được qua từng ngày nữa. Nên rất lâu rồi tôi mới uống lại một ly cafe coconut, và ngạc nhiên thay, nó khá ngon.

Khi ta không cần cái gì đó đến mức mà thiếu nó ta không sống nổi, thì bỗng nhiên nó lại hiển hiện trở lại, bằng vẻ đẹp ngày xưa mà ta từng thấy nó. Một vẻ đẹp nguyên bản đặt ngoài tham vọng sở hữu.

Ở độ tuổi của tôi bây giờ, người ta gặp nhau là phải nói về những gì ta đã làm được và đạt được. Tôi về cơ bản thì chẳng có gì. Hoặc là có rất nhiều. Nhưng cũng chẳng có gì. Mọi thứ luôn luôn như thế, dù là vào năm nào và tôi đang ở đoạn nào trên đường đời của mình, vẫn luôn có những người nhìn vào và thấy rằng tôi đang có rất nhiều hoặc rất ít, tôi rất sướng hoặc tôi rất khổ. Nhưng có lẽ rằng không điều gì là đúng cả. Tôi chỉ sống thôi. Cứ sống rồi sẽ sống.

Cuốn sách mà tôi đang đọc, dù không quá hay như kỳ vọng, nhưng cũng được. Đây là tác giả mà tôi thích, nên dù anh ta có viết cuốn này không hay bằng cuốn trước (theo chủ ý của tôi), thì cũng kệ. Anh ta chịu viết xong lại chịu in ra, cho tôi và nhiều người khác có cái để đọc, là may lắm rồi. Còn để viết hay hơn, hoặc để tạo ra một kiệt tác, cái đó đôi khi không phải do anh ta muốn mà được.

Phải có một ngôi sao ở trên trời rớt xuống, và vào đúng cái lúc đấy, anh phải có ít nhất một tay rảnh để đỡ lấy. Nếu không có ngôi sao nào chiếu vào đời anh, vậy thì thôi anh hãy cứ sống tiếp như thường lệ, đi làm đến 7-8 giờ tối rồi về nhà, và nếu anh có một gia đình để ăn cơm chung thì quá tuyệt, còn nếu không thì ministop có những suất cơm sẵn khá ok. Nhưng tệ hơn, có lẽ là khi ngôi sao chiếu vào đời anh thì anh chẳng có bàn tay nào để đưa ra hứng lấy – cho dù đó là một bàn tay chẳng chịt những đường sứt sẹo.

“Hôm nay anh không sao, nhưng cho anh khóc từ ngày mai…”

Một cậu kia đã viết nhạc như thế, và không hiểu sao mỗi lần nghe cái bài đấy thì tôi lại cảm thấy mình đã khóc xong từ hôm qua rồi. Từ hôm nay trở đi thì chỉ còn cách phải sống tiếp, với cả hai bàn tay. Và thỉnh thoảng phải tìm ra cách để thả bớt những thứ từ một bàn tay xuống. Nếu khó quá thì một ngón, một ngón tay thôi? Ít nhất phải còn một ngón tay để còn chỉ trăng chứ?

Nhưng ngón tay của tôi đã gập đi đâu và đã dùng để làm những gì, ngoài việc liên kết với những ngón tay khác và di chuyển không ngừng trên bàn phím, trên màn hình điện thoại. Một chuyện đơn giản như một ngón tay để luồn xuống trang sách sau, lật nó sang, mà mãi, lâu lắm rồi, nó mới làm. Một ngón tay miết trên cái ly nước, cố gắng nói những điều rành mạch, gãy gọn, những điều sẽ làm người khác đau đớn. Hay một ngón tay lướt lên lướt xuống, xem lại những bức hình, và những câu chữ của ngày này nhiều năm về trước. Hay là ngón tay vừa bị cứa đau khi cố mở ra một cái túi xa xưa nào đó. Những ngón tay luôn làm nhưng đồng thời cũng không làm gì cả. Những ngón tay đã bị bỏ rơi từ lâu.

***

Tôi ôm đứa con gái của tôi trong tay. Nó đang ốm sốt, mấy hôm nay. Khi nó ốm thì nó bỗng trở thành một con thỏ bông lông mềm, và nó cần mẹ. Nó chỉ cần mẹ nằm cạnh, lâu lâu cặp sốt, chườm khăn, cho ăn cháo, và uống thuốc, và xịt họng, và đọc cho nó nghe 2 chương truyện.

Tôi bảo nó rằng, sắp tới mẹ sẽ bận hơn một chút. Mẹ lúc nào chẳng bận, con bé nói. Ừ đúng là như vậy, nhưng sắp tới, thì sẽ bận hơn một chút nữa. Nhưng mà chính vì vậy, mà những lúc chúng ta được nằm bên cạnh nhau như thế này, ôm nhau và nói chuyện, mới càng trở nên thật quý giá, con có thấy vậy không. Con bé gật gù. Và sau này khi con lớn lên, và mẹ già đi, và chúng ta đều có một tỉ thứ muốn làm với cuộc đời mình, thì những lúc như thế này sẽ lại càng hiếm đi nữa. Con bé con của tôi, bảo, buồn nhỉ.

Cũng không buồn lắm. Một chút thôi. Nhưng cuộc sống cần nhiều sự đa dạng hơn chỉ là vui hay buồn. Nó cần một tỉ thứ, và mỗi chúng ta cũng vậy. Đôi khi tôi nhìn hai đứa con xinh xắn và đáng yêu của mình, và tôi cũng không biết mình nên cảm thấy chính xác điều gì. Tự hào vì đã sinh ra và nuôi nấng chúng nó? Hay thấy buồn vì đã đưa chúng nó đến với cuộc đời ngày càng khắc nghiệt như thế này.

Nhưng không sao, vì đã trót đến rồi, đã trót bước chân vào một cái game khó, thì hãy cố gắng trở thành một người chơi game tài tình. Không thể nào biết được ở đằng sau bức tường kia thì có thằng nào sắp nhảy ra, nhưng nếu trong tay mình đã có đồ chơi, và mình cũng đã luyện tập đủ nhiều rồi, vậy thì cứ bước tiếp về phía trước.

Và những lúc khó bước quá, hãy nhớ ra rằng mình có một bà mẹ, mà mình có thể bốc máy gọi điện về, kể hết các thứ cho bà ấy nghe, rồi nghe bà ấy nói lại những câu vô nghĩa. Toàn bộ cái chuyện đó, thực ra cũng không vô nghĩa lắm đâu. Nó cũng là một điều đáng nhớ.

Nhược Lạc

Leave a comment