
có lẽ em đã nói quá nhiều
về tình yêu
em đã gói quá nhiều
thành tình yêu
chiếc hộp vụng về ấy
cùng đám ruy băng phiền toái
đã trở thành phiến quân phản loạn
đày ải trong trái tim anh
có lẽ bản nhạc ca tụng dòng sông xanh
đã chép sai một vài nốt
đã muộn màng nhịp chân thưa thốt
lệch khỏi chân bước của đời nhau
có lẽ thời gian
là một mệnh đề đến sau
và chân thành chỉ là trò cá cược
em sẽ chẳng biết mình thua hay được
cũng như em là người nói dối trước
rằng em vẫn ổn đấy mà
có lẽ ở một hành tinh xa
hẳn vẫn còn lưu trữ về hạnh phúc
anh sẽ gặp được chúng qua lời chúc
ngọn gió đêm mang theo tiếng nói em
và một miền ký ức êm đềm
mà trong đó
anh và em còn trẻ
khi chúng ta còn trẻ,
có lẽ
Nhược Lạc