
không có nắng
vào ngày ta đang rét
khoác lên mình áo ấm
và thêm lòng ung dung
khép mắt nghỉ
và rồi đêm sẽ thức
lá sẽ bình minh
và phố sẽ đầy chân

không có nắng
vào ngày ta đang rét
khoác lên mình áo ấm
và thêm lòng ung dung
khép mắt nghỉ
và rồi đêm sẽ thức
lá sẽ bình minh
và phố sẽ đầy chân

một ngày nào đó
của sau này
con đã lớn
con có buồn bố và mẹ lắm không?
khi chúng ta không thể thành công
cũng không có nhiều tiền và của cải
không có một ngôi nhà đúng nghĩa
suốt bao năm vẫn ở nhà đi thuê

những buổi sáng thức dậy
đặt một nồi nước mới
thêm táo đỏ, nấm rừng, củ sen khô
vài lát củ cải, cà rốt
hoặc nửa quả ngô
trong tủ lạnh có gì nấu đấy
những buổi sáng thức dậy
thèm một bát phở ngon
hoặc bún lứt, hoặc mì,
hoặc miến Continue reading

em nghĩ gì nhiều thế?
cứ bình thường thôi, em
trời sáng rồi lại đêm
gió lên, mình khoác áo
cơm nhão, thì thành cháo
hết chuối, thì ăn cam
em đừng nghĩ lan man
những điều chưa kịp đến
gạo hôm nay vừa hết
sáng mai anh đặt thêm
đừng vội vàng cuống lên
mình đâu ăn mì gói?
anh không để em đói
chúng ta chưa bị đói bao giờ
và những cơn mưa
dẫu có lớn, thì mình tát nước
con đường ở phía trước
con đường hẵng còn dài
nếu cứ nghĩ nay mai
làm sao ai dám sống
ngoài kia là đám đông
đã chật đầy phiền não
ngồi xuống đây anh bảo
đừng cau mày nữa, em
trời sáng rồi lại đêm
gió lên, mình khoác áo
ngồi xuống đây anh bảo
cứ bình thường thôi, em.
11032020

anh biết đấy,
em không làm thơ nữa
vì đôi tay đang mải bế với bồng
và mùa thu có ở đấy nữa không?
em nào biết
mấy bức tường vẫn trắng

nửa đêm
ngày mới bắt đầu
giấc mơ thức giấc gật đầu đòi mơ
đòi tôi tìm giấy
làm thơ
đòi ly trà ấm
đòi vờ hơi say
thân tôi sống cạn một ngày
tay thô đã mỏi, lưng nay đã chùng
thôi em, ủ đấy nhớ nhung
ăn nửa quả hồng nhắc cả mùa thu
giấc đời là mộng vi vu
đi trọn thôi cũng gật gù sâu cay
tôi hay,
tôi cũng chẳng hay
phận mình rồi sẽ bay phương trời nào?
lao xao, một khúc ca dao
có đôi lời nhắc, thủa nào, đôi khi
thôi em, về khép quầng mi
nửa đêm có tiếc,
cũng vì bình minh.
22.09.19 | Nhược Lạc

tôi giũ buồn
sũng nước mưa tuôn
hong đầu gió
nghe tiếng đời lao xao thổi
bao giờ mới khô?
ai sẽ chiều chuộng tôi
trong một chiều phải gió
tôi xin làm nhánh cỏ
rũ cho người tay êm
ai sẽ chiều lòng đêm
mà đi về như gấm
ấp ôm và chải chuốt
những sợi vòng rối tơ
ai sẽ chiều mộng mơ
sớm mai toan trở dậy
biết đâu lòng sẽ ngỡ
ta cũng vừa ban mai
buổi chiều
after sai
tôi biết lòng mình ngã
những đường vân nghiêng ngả
biết đâu ngày vuột tay.
09.09.19

thôi không thiết nỗi bàn thiên hạ
cho mặc ai ngồi đó giễu nhau
những điều không thấy không thể nói
mưa đổ chiều thu ngơi rất mau
ta về miết lại đôi thành chén
thức vị trà thơm trong ấm nâu
ai thời đã ủ hương ngợp lá
giữ một thiên đàng bung đóa sau
người qua kẻ lại, đời vẫn chật
lắm nỗi gièm pha, ít thấu lòng
thoát trông lênh láng mà trôi vuột
có mấy thời vương duyên nước trong
ta về kín lại đôi lời nói
bắc một tuần đun riu rắt reo
tiện tay khơi ấm lòng nhau vậy
có biết ngày sau ai nhớ theo
mộng lành hư ảo, muôn đời mộng
thương mấy mà thương, cũng lụi tàn
ta về xếp lá toan trở dậy
gió động đa đoan, lá động vàng
ta về khép lại đôi tà áo
xếp lụa, mở khăn lông ấm êm
mùa đông khép cửa, đầu xuân hé
giữa hạ phơi chăn, thu vén rèm
lắng nghe sương sớm mà khơi dậy
một ấm trà im trong khói mây
gọi nhau dăm tiếng xin thật khẽ
kẻo phố ngoài kia động gió lay.
Nhược Lạc

những ngày,
cơn gió nổi lên
hạt mưa rơi xuống
gọi tên lá mầm
em nằm nghiêng
mắt ân cần
đợi anh bắc ấm
thức lên tuần trà
chúng mình đếm những ngày qua
đếm sang ngày mới
biết là về đâu
tháng ngày không thiết bể dâu
xiết lời thề hẹn
bắc cầu đa đoan
anh giăng lên tấm vải màn
em thâu xếp lại một gian bếp vừa
khói thơm nhắc những buổi trưa
chén thô kéo những sớm vừa nắng mai
uống xong hớp nước còn dài
lá xao còn những lớp lai láng lòng
dầu nghiêng đáy mắt còn trông
sóng hồ gió nổi ngập mùa bão mây
ta về sống lại vườn cây
tát xong gàu nước, giữ đầy hũ tương
về gieo lại nắng vô thường
chao nghiêng giữa buổi tiếng thương ạ ời
mai này thêm tiếng khóc cười
thêm dăm muỗng bột, thêm mười muỗng canh
thêm người ngủ giữa lòng anh
thêm khuya thức trọn, thêm vành trán dô
ta về in giấc mơ hồ
nhắc nhau một chén nước thô cũ mèm
anh về sống lại cùng em
bắc thêm ấm nước, thức mềm lá xanh
trước khi tiếng khóc lảnh lanh…
Nhược Lạc