
đi qua tám núi về chùa
bầu chuông khởi tiếng
cho mùa ngã đôi
đi qua khát sữa vành nôi
chập chừng chân bước
thoát hồi đằng xa
đi qua bao dải can qua
dưới trời là một mái nhà
rất to
đi xa,
rồi lại về mo
khải hoàn gióng lại câu hò
ngàn xưa.
Nhược Lạc

Gần đây, mình nhận ra một chuyện: mình có một số lỗi cơ bản thường mắc. Chẳng hạn như tật lỡ lời. Đôi khi vừa nói ra một điều, biết rằng đã sai, nhưng lời nói ra không rút lại được.
Hiểu điều đó, mình tìm cách thực hành để khắc phục dần. Nhưng buồn là, dường như càng cố gắng sửa, mình càng…sai nhiều hơn.
Mình đem chuyện đó đi hỏi anh mình, thì anh nói như vầy: Không phải khi chú tâm sửa, thì sai nhiều hơn. Mà đó giờ vẫn sai như vậy, nhưng ngày trước không biết, giờ thì biết.
Câu hồi đáp làm mình đứng người, suy ngẫm, và thoáng trí hơn. Quả là vậy. Chuyện sửa mình bắt đầu từ bước nhận diện bản thân. Từng lời nói, bước đi, cách hành xử của mình, đó giờ như một dòng tự chảy, ta ít khi nhìn nhận được đúng cái-chúng-là. Nhưng khi mình dành thời gian nhìn rõ vào từng điểm nhỏ, trong một hơi thở, trong một lời nói ra, tự nhiên mình thấy những điều trước đây mình không thấy.
Ta tưởng rằng ta tệ đi, nhưng thật ra đang dần tốt lên.
Câu chuyện kia làm mình nhớ lại hồi mới tập chạy, hay tập bơi. Mình cũng nói với chồng mình rằng em không làm được, em thực sự rất mệt, không hiểu sao anh hay nhiều người khác có thể chạy/bơi xa thế.
Chồng mình đã bảo rằng: mệt chứ. Đâu có ai không mệt. Mình chỉ chấp nhận cái mệt đó và đi tiếp với nó thôi.
Vậy nên, ghi lại vài dòng để tự nhắc nhớ mình: quan sát, nhận biết và đi tiếp thôi.
Nhược Lạc

trời đâu chỉ nắng
đường đâu chỉ vắng
lời đâu mãi nặng
khổ sầu đâu đặng
đằng đẵng đời ơi
ta làm nước thôi
chân trời, góc bể
ta làm hoa nghệ
âm thầm nở vươn
bầy cá sợ ươn
con người sợ nhạt
đường xa, tiếng hát
sợ chẳng ai nghe
ừ, nhưng mùa hè
còn mưa lẳng lặng
còn chiều đứng nắng
còn ta thủng thẳng
nằm nghe nước trôi
sá gì sấm nổ đầu môi
sau mưa có một ngọn đồi bao dung.
Nhược Lạc

tôi có vội gì đâu
nước reo hãy cứ nhỏ
lửa ơi hãy cứ đỏ
buổi chiều nay cơn gió
kéo vừa phải cơn mưa
cánh chim bay chậm vừa
con thạch sùng đi dạo
bàn tay chưa thành thạo
pha trà với gaiwan
một suy nghĩ lan man
vâng, xin mời thư giãn
một tình yêu đơn giản
vâng, xin mời nấu cơm
có gì quan trọng hơn?
hạt sương, và hoa nở
áng mưa, và hơi thở
tô bún cho bữa chiều
trên thế gian vạn điều
mỗi hạt một nhịp điệu
mỗi tính, tình một kiểu
riêng tôi, thì tôi hiểu
tôi có vội gì đâu
chỉ là bước qua cầu
nhịp mốt, rồi một nhịp
những bước chân im ỉm
chúng bước, vội gì đâu?
chúng bước vội-gì-đâu!
chúng bước, vội, gì đâu.
Nhược Lạc

điều mà con sẽ nhớ
chắc không phải lời hay
và những câu dạy dỗ
cả những lần kể khổ
hay tiếng khóc nửa đêm
điều mà con sẽ quên
có lẽ là tất cả
những bữa ăn dặm và
cả những cơn táo bón
ký ức ngày đỏ hỏn
là của mẹ, mẹ thôi
là cơn nhớ bồi hồi
gom theo cùng năm, tháng
điều mà con sẽ hát
không phải bài mẹ quen
bộ phim mà con xem
có lẽ mẹ không biết
người mà con tha thiết
chắc mẹ chẳng thích đâu
và công việc mai sau
chắc gì mẹ đã hiểu
nỗi khổ mà con chịu
niềm vui con giữ gìn
giọt nước mắt rơi kín
có lẽ mẹ không hay
chỉ có điều hôm nay
điều mà con vẫn nhớ
ngày mà mẹ chưa sợ
sẽ quên mất: vòng tay
điều con nhớ hôm nay
là buổi chiều ôm chặt.
Nhược Lạc

đừng bỏ lại: bài hát chiều hôm đó
đoạn lời nhỏ chưa hay
đừng bỏ lại: một khổ thơ ngang ngày
một hai chữ viết vội trong cuốn sổ
đừng bỏ lại: quãng ngày buồn khổ
thời gian khắc xước cây gầy
đừng bỏ lại: những vết giày
mong manh trên cát – triều dâng
đừng bỏ lại ân cần
đừng bỏ lại những hân hoan mỏng mảnh
đừng bỏ lại tấm lòng lành (hay) lạnh
mọi thứ đều thở trong tế bào
luân phiên thay mới
điềm nhiên chờ đợi
những dạt dào sóng lên
em hãy mang cả lên
vạn hành lý mơ hồ trên đường gió.
Nhược Lạc

em hãy mặc: chiếc váy em mong mặc
vào buổi chiều nay
dẫu hơi mưa
ngoài đường hơi thưa
dẫu có thể chẳng ai khen em: váy đẹp
có thể bên trong con ngõ hẹp
một bông hoa sẽ nhún mình
khen em
có thể lắm, hồ Tây sóng ken
cây hoa sưa nở vội
rụng rơi vô độ bên thềm
có thể, hoàng hôn êm
sẽ đổi màu váy em trong khoảng lặng
có thể anh, sẽ đứng trong hẻm vắng
để chụp lại: chiếc váy – rỡ ràng em.
Nhược Lạc