Một tờ thư

Image

Gửi Phương,

Bây giờ là năm rưỡi sáng, anh thức rất sớm còn thành phố vẫn ngủ im lìm. Trời hơi lạnh. Anh khoác thêm một chiếc áo rồi bắt đầu chạy bộ dọc theo con đường. Lúc quay về thì nắng đã hửng lên, gam màu hồng ấm tuyệt đẹp. Anh bắt gặp một cành hồng nhung từ vườn nhà ai vừa hé nụ. Nét đẹp kiêu sa mà huyền hoặc, như Phương. Khoảnh khắc đó anh mơ được đệm đàn cho Phương hát La Vie en Rose. Giọng Phương nhẹ như mây sẽ nở ra từng đóa, từng đóa thơm lừng trong lòng anh.

Hôm bữa anh nhận được thư Phương, em hỏi anh Paris có gì lạ không anh? Anh cười nhẹ rồi nghĩ hay là gửi nguyên bài thơ của Nguyên Sa để trả lời cho em. Nhưng rồi anh đoan chắc Phương muốn biết về Paris trong lòng anh, chứ nào phải Paris trong lòng người ta. Mà Paris trong anh thì vô cùng quá, biết nói gì với Phương. Thôi em hãy nghĩ thế này, Paris chẳng là gì khác ngoài em. Tức là cũng đẹp như thế, cũng buồn như thế. Người đứng xa ngó lại thì đoán chừng lộng lẫy, người ghé thăm thì lòng buồn mênh mang. Còn người ở trong chẳng nghĩ nhiều đến vậy, chỉ thấy yêu thôi. Như là những buổi chiều đi dạo bên sông Seine, hoặc ban đêm ấp trong tay cốc cà phê nhỏ mua từ máy bán hàng tự động, anh thấy lòng mình thanh thản. Không phải là một Phương rất đẹp, rất hiền, rất buồn và rất xa, chỉ là một Phương mà anh rất yêu. Continue reading

gặp trời xanh vào lúc nửa đêm

van-gogh-starry-starry-night

“Thời gian thích hợp gặp một người thích hợp là hạnh phúc.
Thời gian thích hợp gặp một người không thích hợp là sai lầm.
Thời gian không thích hợp gặp một người không thích hợp là viển vông.
Thời gian không thích hợp gặp một người thích hợp là nuối tiếc.”

Ba giờ hai mươi hai phút sáng. Anh còn nhớ rất rõ.

Khi ấy, vừa hoàn tất dự án đeo đuổi anh cả tháng trời, cơ thể như trút hẳn một gánh nặng. Anh thở phào, liếc nhìn đồng hồ treo tường, vươn vai xoay người, cầm lấy ly nước lọc trên bàn rồi uống một ngụm lớn. Trong máy tính của anh, Mischa Maisky vẫn đang say sưa với cây đàn Violoncello. Bản Gavotte trong tổ khúc cello số 6 của Bach mang theo chút không khí của miền quê nước Pháp tràn vào căn phòng làm việc. Anh rót thêm một ly nước lọc rồi đăng nhập lên mạng KGS. Giờ thì chẳng thể nào ngủ được nữa, anh nghĩ. Dẫu sao thì mai cũng là cuối tuần, mình có thể ngủ bù sau.

Continue reading

Là vô vàn những phấn bụi li ti

Image

Chuyện tình yêu cũng giống như một lần mở cửa ra đón nắng, thấy vô vàn những phấn bụi li ti xoay tròn quanh mình. Từng hạt bé nhỏ như cô nàng vũ công múa lượn một điệu riêng biệt. Có điệu đã khiến mình cười vang thích thú. Có điệu làm mình thâm trầm suy tư. Cũng có điệu mang cho mình những buồn, thật nhiều. Nhưng chúng cứ không ngừng vây bám lấy mình, đặt mình vào cơn lốc xoáy hiền hòa, bất tận. Từng hạt bụi chạm tới vai mình, hôn lên da thịt mình, có khi hòa tan trong giọt mồ hôi mình, có khi sượt qua, biến mất, không một tàn tích.

Tôi đã đi qua những cơn nắng sớm để biết tới một lúc nào đấy trời cũng thôi ửng nắng, một lúc nào đấy bụi cũng thôi bay. Và một lúc nào đấy, khi hạt bụi vô tình mang theo những cạnh sắc nhọn, cứa vào mắt tôi đỏ rát, găm vào tim tôi buốt lòng. Khi ấy, tôi từ tốn lùi về phía sau cửa và buông ra tấm rèm màu xanh lơ.

Nắng thì đẹp đấy, nhưng nắng nhiều coi chừng sẽ bị ung thư da.

cờ mù

go-game

Năm lớp sáu, hai thằng được xếp ngồi cạnh nhau. Cả hai trông đều lầm lì ít nói nên chẳng thằng nào thèm bắt chuyện. Mãi tới một hôm thằng này thấy thằng kia ôm mấy cuốn truyện tranh tới lớp, say sưa đọc, bèn hỏi:

– Đọc gì thế?

– Truyện.

– Truyện gì?

– Truyện tranh.

Thằng này nóng mặt quay đi thì thằng kia đẩy sang cho một quyển,bảo, thích thì đọc thử. Đó là cuốn truyện tranh đầu tiên thằng này đọc trong đời. Một cuốn truyện về cờ vây.

Ở cái thị trấn nhỏ này chỉ có độc một hàng thuê truyện. Số lượng thì ít, lại phải chờ rất lâu. Một bộ truyện mà thiếu đi vài cuốn là bình thường. Sau bữa đó, hai thằng tự động chung tiền thuê và thay phiên nhau đi lấy – trả truyện. Đọc được chừng chục cuốn thì thằng kia lôi về một quyển luật cờ vây căn bản, vỗ ngực khoe công sức cả buổi lục tung cái thư viện tỉnh lên. Quyển sách mỏng tang, cũ mèm, đượm mùi thời gian và thiếu hơi người đụng tới. Hai thằng tranh nhau đọc, rồi tích góp giấy nháp kẻ ô để chơi những ván 9×9 đầu tiên với bút chì. Chơi xong lại tẩy đi, cho tới khi tờ giấy nhàu nát không còn dùng được nữa.

Sau cùng, đến giấy cũng chẳng đủ để chơi, thằng này mới nghĩ ra sáng kiến chơi cờ mù*. Hai thằng không dùng giấy nữa, mỗi thằng lần lượt đọc tọa độ giao điểm trên bàn cờ. Như thế, vừa không lo tốn giấy, lại có thể chơi với nhau bất cứ lúc nào. Ban đầu, việc nhớ hết những nước cờ của hai bên dường như là quá sức. Cả hai thường xuyên tranh cãi xem chỗ đấy là ai đi, hình cờ như thế nào.. Cãi tới khi mệt lả, rồi lại cười xòa bày ra chơi một ván khác. Chơi nhiều đến mức đã nắm rõ nước đi của nhau, nhắm mắt là có thể hình dung ra ngay ván cờ thực. Một thằng chỉ thiên về lấy đất, còn một thằng luôn thích đẩy ra giao tranh.

Continue reading

Đẹp

528940_497392816990853_1901650693_n

Tôi đương nhiên thích những cô gái đẹp.

Thích đến nỗi ngắm ảnh họ bao nhiêu cũng không chán, viết về họ bao nhiêu cũng không chán.

Nhưng bên cạnh những cô gái mà từng milimét trên cơ thể cô ấy đều đẹp tới hoàn hảo, thì tôi có phần thích hơn, những cô gái gộp những milimét lại để hoàn hảo.

Tôi không rõ trình bày như thế có rõ ràng không.

Ý tôi là, những cô gái như thế, có thể mắt họ không to tròn lắm, tóc họ không mượt mà lắm, da họ không mịn màng lắm, má họ không hồng hào lắm, chân họ không dài lắm hay số đo ba vòng không chuẩn lắm. Tựu chung là nếu đưa lên máy phân tích thẩm mỹ thì những thứ ấy từ họ không thật đẹp.

Nhưng, khi tất cả kết hợp với nhau. Mắt một mí, trán dô, nốt ruồi lệ châu, tàn nhang bên má, đôi môi mỏng mảnh, vân vân. Thì bỗng nhiên hợp thành một vẻ đẹp hoàn hảo.

Một vẻ đẹp khiến người ta (tôi) cứ muốn ngắm nhìn mãi.

Nơi ấy

 

Kể từ lần đầu tiên đặt chân đến nơi chốn ấy, tôi đã nghĩ ngay tới một trong những bộ phim Nhật Bản yêu thích nhất của mình. Heavenly Forest.  Vào những ngày đầu tiên của năm mới, tôi đã có một trận khóc kinh điển tới mức lăn ra sốt mấy ngày trời. Nhắn cho bạn một cái tin, nói rằng tôi buồn quá. Và bạn đã dẫn tôi tới đây. Tôi đồ rằng mình không phải Shizuru, bạn càng không phải Makoto. Bọn tôi cũng chẳng yêu nhau. Nhưng khỏang không xanh mát mà bạn chỉ cho tôi thì đẹp tuyệt như Heavenly Forest trong cuốn phim kia vậy. Tôi đã không ngừng nghĩ như thế trong lúc đặt từng bước chân lên con đường mòn nhỏ, thấy nắng lấp ló ở trên cao và chim hót rộn vang. Càng đi càng thấy xa rời phố thị ồn ã, những đại lộ xe chạy mải miết đêm ngày. Chỉ còn mình ở đó, với mồ hôi lăn dài trên má và chảy dọc sống lưng, trên môi không ngớt bung nở nụ cười, và lòng hân hoan hít đầy căng mùi vị của thanh xuân, giữa đàn bướm vàng dập dìu chung quanh không sợ hãi.

285213_10151709602374502_1789890163_n

Nhưng tôi đã không biến nó thành một Secret Garden. Tôi đã dẫn cô bạn người Sing thân thiết nhất của mình tới đây khi cô ấy nhắn tin cho tôi sau một đêm khóc ướt mặt gối. Tôi cũng đã hò hẹn những người bạn trong nhóm Du Ca Singapura của mình tại chốn này. Trong ánh nắng của buổi chiều dịu dàng ấm áp, chúng tôi không ngừng hát mãi.

vẫn là
con đường ấy
và nắng vẫn chiếu qua hàng cây
vui biết mấy, gặp lại đây
điều trông thấy, ngày hôm nay
những nơi hò hẹn
những gương mặt quen
và ta nhớ ơi là nhớ
vui buồn thưở xưa mộng mơ

Những năm tháng học tập và sinh sống tại thành phố đầy ắp nỗi cô đơn này, hóa ra cũng có những điểm sáng xanh dịu hiền và đáng nhớ tới vậy. Làm sao mà quên được nhỉ, khi ở nơi ấy, nơi ấy, ta gặp nhau. 🙂

Together

Được sống cùng anh chị đem lại cho mình cơ hội quan sát đời sống vợ chồng một cách gần gụi và trung thực nhất. Tự nhiên nhớ ra một câu nói, đại để, cho dù em có cái nhìn tích cực hay tiêu cực về hôn nhân thì khi thực sự yêu một ai em cũng sẽ có mong muốn được gắn bó lâu dài với người ấy.

Nghĩ đi nghĩ lại, thấy có hai hình ảnh mà mình thích nhất. Một là khi vợ chồng cùng nắm tay nhau đi chợ. Hai là khi cả hai cùng nhau chuẩn bị bữa ăn.

Đi trên đường chồng sẽ một tay xách túi đồ, tay còn lại nhẹ nhàng nắm lấy tay vợ. Cả hai đi dưới hàng cây xanh ngát, gió buổi chiều thổi vi vu ngọt ngào. Thường sẽ trêu đùa nhau, có khi giận dỗi, nhưng bao giờ cũng là nụ cười. Lúc trở về nhà sẽ mỗi người một việc. Không rửa rau thì bắc nồi lên bếp, không nấu xào thì cũng đặt nồi cơm. Trong lúc nấu ăn lại cùng nhau trò chuyện, kể cho nhau nghe những chuyện thường nhật. Có khi cùng nói về một bộ phim, có khi cùng nhau hát. Có khi cũng loạn lên hỏi nhau cái này làm thế nào, cái nạo rau củ ở đâu, bột này pha nước bao nhiêu thì đủ.

Nhộn nhạo như vậy. Ấm áp như vậy.

0nhachat1

Thật ra, làm gì không quan trọng, quan trọng là được ở bên nhau, làm cùng nhau. Hai chữ “cùng nhau” này, phát ra trên môi nghe thật dễ chịu, đôi khi gợi lên chút cảm giác ganh tỵ. Yêu thương có ở nhiều nơi. Nhưng giống như mỗi căn bếp là nơi giữ lửa cho nhà, việc cùng nhau nấu ăn trong đó giống như thắp lên những tia sáng lấp lánh, có thể dễ dàng nhìn thấy trên mắt, trên môi, và ấm lên trong trái tim người.

Bạn mình nói, hãy yêu một cô gái biết nấu ăn. Mình nói, hãy yêu một chàng trai thích cùng cô ấy chuẩn bị bữa ăn. Bởi vì những hình ảnh như thế này chẳng hạn, *chỉ chỉ xuống dưới*, sẽ làm người ta hạnh phúc hơn nhiều, so với việc một người tất tả bận bịu và một người gác chân lên ghế xem phim. Phải không?

Image

Nhược Lạc

viết cho anh

IMG_20210109_074435_115

anh ơi đừng buồn
đã có em ở đây

thay anh châm đèn
những nửa đêm khó ngủ
thay anh hé cửa
những buổi sớm mờ sương

em đứng đợi ven đường
anh trở về sau màn mưa u mịch
tóc anh ướt đẫm
những giọt mưa nặng trịch
nỗi lo toan
anh mang suốt cả đời

em lại chẳng phải là trời
để mang lòng anh
đặt sang vai em gánh bớt
những cơn buồn anh khó lòng chia sớt
em chỉ kịp nhìn
trong đáy mắt anh đen

nhưng mà
anh hãy nhìn xem
sau cơn mưa đêm qua
khu vườn em xanh lá
giậu mồng tơi đang lớn
rau muống đã vươn mình
giàn thiên lý rung rinh
vẫy tay mình trong nắng
gốc đu đủ khỏe khoắn
đang trổ những nụ hoa
và trước mắt em là
cả khung trời xanh ngát

anh hãy nghe em hát
một khúc nhạc sớm mai
em hát về tương lai
của chúng mình đầm ấm

anh ơi, em thừa nhận
cuộc sống khó quá chừng
nhưng mà em vẫn mừng
vì em còn anh đó

anh ơi, em nói nhỏ
em thật rất vụng về
chẳng viết nổi lời đề
cho bài thơ thô vụng
nhưng mà em nghĩ bụng
có cần gì thơ đâu
vì trong mỗi lời cầu
nguyện lòng anh thanh thản

anh ơi anh đừng nản
anh ơi anh đừng buồn
vì em vẫn ở đây.

Nhược Lạc

Daisy

Image

Đóa cúc dại sớm nay trước hiên nhà,
có phải là anh lén đặt từ tối qua không thế?

Những mùa ú mê, sao không để gọi nhau tên tình ái
Lại âm thầm giấu đi vụng dại
Để trong mơ hốt hoảng níu tay về
Chắc tìm được đâu.

Em không ngừng vẽ suốt bấy lâu
Phác họa màu cúc trắng trong tim anh đấy
Vẫn không lan qua nổi hàng rào cao chưa tới đầu gối
Hoặc cứ vô tình mà lắc đầu từ chối
Chỉ đứng từ xa mà ngóng lại phía nhau.

Chẳng biết lúc nào sẽ nảy mầm những cơn đau
Khi cúc dại thiếu nắng không cách nào khỏa lấp
Thì tình yêu cứ để riêng mình em ủ ấp
Vì đường đời tấp nập
Nên chúng mình mặc sức lướt qua nhau.

Nhược Lạc

Hey – Daisy (ost)