cơn ốm

000005.JPG

em ra hà nội hai hôm
thì ốm
đã tròn hăm tám tiếng

em ngủ mơ man
chảy nước miếng
như con mèo hen

khe mắt lem nhem
nào bụi, nào gỉ, nào lông mi
nào nước mắt rủ rỉ

cơn đau bụng, đau đầu
xương đau nhức lâu nhâu
như bầy kiến cắn rung rúc tràn khe suối

ơ kìa con cá đuối
nằm sõng suội khô khan

sao em không hát vang
trên cánh đồng, triền bãi
sao không cười nghiêng dại
như suốt dải đường quê

anh đâu tiếc em cơn mê
mà đắm chìm mãi thế
anh đâu thiếu em hơi ấm
mà nóng sốt miên man

anh chẳng cần em giỏi giang
anh không cần em xinh đẹp
anh đâu cần em khép nép
như một bóng hình xa

anh chỉ cần – một câu ca
khe khẽ hát trong ngày đun bếp
anh chỉ cần – một đôi dép
luôn được kề cận ấm hơi em
anh chỉ cần – vòng khăn len
em chịu quàng những khuya phải gió
anh chỉ cần – cánh mũi nhỏ
không hắt hơi sùi sụt mỗi mùa

thế thôi
đã được chưa?
hở con cá đuối bướng bỉnh
hở con cá kình liều lĩnh
hở con cá ăn vụng linh tinh

thế thôi
khỏi ốm đi
rồi anh sẽ niệm tình
mua cho ổ bánh mì – nho – nhỏ.

Nhược Lạc

em đừng buồn nữa,

000006.JPG

chồng chẳng biết đâu
lòng em là một khối sầu
đem hom từ thủa nhiệm màu mẹ sinh

đi về sớm muộn đinh ninh
tiếng đôi guốc gỗ nhớ tình đường xa

em đi bao hết can qua
trở về với chốn gọi là nhà em

riêng tôi,
tôi nhận tiếng hèn
yêu em mà chẳng rước em đi cùng

ở đây còn vết khôn cùng
nhai đau kỷ niệm trên từng hàng cây
em đi, đừng ngại che mây
em đi, đừng bỏ mấy mùa khăn soa

ở đâu có cụm đèn nhòa
ở đâu còn lại ngã ba lui về

tôi đi sa đọa bộn bề
tay thơm đã thả từ bê bộn đời

em đừng buồn nữa,
em ơi

cho cây nín gió những thời bão giông
phận người định kiếp lông bông
gặp nhau ba bốn mấy mùng vậy thôi
quán xưa còn sắp ghế ngồi
mai sau về lại nhớ mùi tóc mai

giờ em ngồi khóc cùng ai
ai xoa ngực thở, ai phai lệ đầy?

Nhược Lạc 

dỗ em

YK6W6337.jpg
ở Cô Tô.

đêm qua một hạt sương rơi
ban mai sương ấy hoá thành mắt em
sao đôi mắt ấy ướt nhèm
hay em dỗi nắng nên bèn đổ mưa

thôi đừng giận nữa,
đánh chừa
cái cơn nắng ngốc để mùa âm u
xin lại mắt biếc trời thu
xin người thôi ủ những ngày buồn tênh

bãi bờ dâu ấy lênh đênh
sao em nỡ để một mình tôi đi
xin em lại tiếng nhu mì
xin ban mai nắng lại vì
ban mai.

Nhược Lạc