Thu

Goodbye summer. Taken by D.
Goodbye summer. Taken by D.

Có một mùa thu ở đó
mùa thu mặc sơmi caro
đeo kính gọng đen
và gác chân trần trên bậu cửa gỗ

Có một mùa thu trên phố
mùa thu chạy xe màu xanh lơ
mùa thu không biết làm thơ
thế mà lá vàng vẫn rơi trên tóc

Có một mùa thu làm em khóc
không phải vì mưa giăng
không phải vì mùa thu lăng nhăng
chỉ là mùa thu đương ở đó

còn em thì ở đây.

Nhược Lạc

Que Sera Sera

21073527318_e3945fac99_z
Taken by Dũng.

Bài hát phá mọi kỷ lục nhạc nhẽo của mình. Điều kiện sáng tác khổ nhất, viết nhanh nhất, lời dài nhất. Trên một chuyến xe đêm từ Phan Rang về Sài Gòn, không đàn guitar, không điện thoại, không wifi, chỉ có mỗi cuốn sổ bé tí cùng cây bút và tự tưởng tượng ra nhạc. Cuối cùng thì cũng hoàn thành, cũng tặng được cho người-cần-tặng.

Đúng là, que sera sera. Whatever will be, will be.

Nghe tại đây a.

Continue reading “Que Sera Sera”

Mây Tràng Tiền

mayvayrong5

Có hôm em đã nhìn thấy mây vảy rồng.

Em không thấy nó giống vảy rồng, vì em đã nhìn thấy vảy rồng bao giờ đâu. Nhưng vì người ta gọi nó là mây vảy rồng, nên em cũng ăn theo mà gọi như thế.

Anh hỏi, thế em thấy nó giống cái gì.

Em bảo, em thấy nó giống như những viên kem mà người ta dùng cái thìa múc kem để múc. Em bảo có thêm cây ốc quế nữa, đặt viên kem lên là em sẽ thấy như mình đang ở Tràng Tiền.

Anh bảo, lúc nào em cũng chỉ nghĩ đến chuyện ăn.

Em cười. Continue reading “Mây Tràng Tiền”

Thức uống

100924091493cd4af8ce8296b7

Tối, có thói quen châm một siêu nước nhỏ, để pha trà. Mỗi bận học bài đều đặt một cốc trà bên cạnh. Nhất là mấy ngày mưa lành lạnh, chạm tay vào cốc trà mà thấy ấm lòng.

Lúc nhỏ đã rất thích uống trà. Chắc tại lây ông. Sớm nào dậy, ông cũng lấy một dúm trà Thái Nguyên bỏ vào ấm sứ. Bà thức giấc là đã có sẵn trà để uống. Lên ông bà lần nào cũng mê cái thú nhấp một ngụm trà xanh buổi sáng, hay lúc ăn xong.

Mà nghĩ cũng lạ. Cùng là lấy dúm trà cho vào ấm, mà ông pha mới ngon thật ngon làm sao. Các cậu pha không sao bằng được. Pha để chừng dăm phút, rót chút ra tráng chén. Rồi nước đầu chỉ rót lưng chén. Nâng chén trà như thể nâng một đóa sen thơm, dịu dàng, cẩn trọng. Mùa đông Hà Nội ôm cái chén trong tay, để mùi trà lan tỏa ấm bàn tay, ấm cánh mũi, ấm cả lòng.

Continue reading “Thức uống”