cơn ốm

000005.JPG

em ra hà nội hai hôm
thì ốm
đã tròn hăm tám tiếng

em ngủ mơ man
chảy nước miếng
như con mèo hen

khe mắt lem nhem
nào bụi, nào gỉ, nào lông mi
nào nước mắt rủ rỉ

cơn đau bụng, đau đầu
xương đau nhức lâu nhâu
như bầy kiến cắn rung rúc tràn khe suối

ơ kìa con cá đuối
nằm sõng suội khô khan

sao em không hát vang
trên cánh đồng, triền bãi
sao không cười nghiêng dại
như suốt dải đường quê

anh đâu tiếc em cơn mê
mà đắm chìm mãi thế
anh đâu thiếu em hơi ấm
mà nóng sốt miên man

anh chẳng cần em giỏi giang
anh không cần em xinh đẹp
anh đâu cần em khép nép
như một bóng hình xa

anh chỉ cần – một câu ca
khe khẽ hát trong ngày đun bếp
anh chỉ cần – một đôi dép
luôn được kề cận ấm hơi em
anh chỉ cần – vòng khăn len
em chịu quàng những khuya phải gió
anh chỉ cần – cánh mũi nhỏ
không hắt hơi sùi sụt mỗi mùa

thế thôi
đã được chưa?
hở con cá đuối bướng bỉnh
hở con cá kình liều lĩnh
hở con cá ăn vụng linh tinh

thế thôi
khỏi ốm đi
rồi anh sẽ niệm tình
mua cho ổ bánh mì – nho – nhỏ.

Nhược Lạc

sau cơn bão

IMG_3077
Taken by D.

anh đi qua
một cột đèn đường
hai hàng cây đổ
ba biển hiệu lố nhố
bốn ổ gà lõng bõng mưa đêm

anh đi qua
một cái bậc thềm
lần đầu tiên chúng mình đứng đợi
một chuyến đi chơi
xa ngút ngàn phố hội
để ngủ yên
trong một cái chòi khô

Continue reading “sau cơn bão”

nói chung là,

000030

cơm nhà nói chung là êm
canh rau nói chung là mềm
nịnh nhau nhiều, thành ra sến
không sao, muối là để nêm

ở nhà nói chung là vui
khi xa nói chung nhớ mùi
ôm nhau nói chung là thích
ngủ vùi nói chung là say

gặp nhau nói chung là may
trần gian được mấy duyên này
sắp mâm tiện bày thêm đũa
thế là thành gia đình ngay.

Nhược Lạc 

ngày bình thường

000028.JPG

ngày đã không còn úa
cũng không còn màu xanh
hộp bút màu của anh
lòng tay em đã nắm

thiên đường không cần nắng
cũng không cần ướt mưa
hiên nhà có em chờ
anh về ăn cơm tối

lòng anh đâu quá vội
cũng đâu dám hững hờ
đèn trên phố tỏ mờ
hai bóng người đi dạo

ngoài phố đông láo nháo
hồ im tiếng cá bơi
một cánh buồm rong chơi
xếp lại vào ngăn tủ

hũ cám vừa mới ủ
còn chưa kịp lên men
bầy chim sẻ mới đến
còn chưa kịp làm quen

em đừng tin thề hẹn
nói bao giờ chẳng hay
chúng ta còn nhiều ngày
để ăn cơm nhau nấu

đời còn vui lắm, dẫu
buồn còn dài, và sâu
trên mảnh đất xạm màu
một quả dâu, vừa chín.

Nhược Lạc 

 

mẹ đã làm gì?

13177317_1794077780815908_8917064214732151166_n

Chào con,

Nếu sau này con tra cứu lại lịch sử tìm kiếm trên google Vietnam vào khoảng tháng 5/2016, hẳn con sẽ ngạc nhiên rằng từ khóa nổi bật nhất, đáng chú ý nhất, chính là “cá”. Con có muốn biết thêm rằng, vào những ngày này, mọi người dân đang đổ xuống đường ồ ạt, còn new feeds của mẹ ngập tràn các thông tin về “cá”, “biển”, “Formosa”..v..v.. và những điều trông thấy, như Nguyễn Du đã bảo, thì bao giờ cũng đau đớn lòng.

Trong những bức hình trên mạng, mẹ chú ý nhất tới hình ảnh một người cha cầm tờ giấy ghi “Biển chết 2016 Bố đã làm gì?”. Điều ấy khiến mẹ nghĩ tới nhiều năm sau đó, khi bắt gặp câu hỏi này của con, mẹ sẽ phải trả lời như thế nào.
Continue reading “mẹ đã làm gì?”

.đừng phơi áo trong ngày nồm ẩm

000040.JPG

không còn đôi mắt nhìn lại
không mặt trời để chiếu rọi hôm qua
không đủ một ánh trăng tà
soi viết lại bài thơ hôm trước
không còn châm thêm phích nước
để pha nốt mấy xác trà
không còn nhớ nổi bài ca
đã hát trong chiều xưa ấy
không còn giữ được tấm giấy
luồn tay nhét dưới ngăn bàn
không còn đủ tâm can
để đau lại vết thương đã kéo

Continue reading “.đừng phơi áo trong ngày nồm ẩm”