Làm gì khi lửa đã bùng lên?

B6xzpiACIAAWMYZ

Ngày hôm qua facebook của tôi tràn ngập những bản tin. Các bạn liên tục share bài về vụ khủng bố ở Paris, số người chết liên tục tăng lên và các con tin vẫn đang bị giam cầm. Không khí hỗn loạn ngập tràn trên đường phố kinh đô nước Pháp. Và chỉ vài giờ sau đó, lửa đã bùng lên ở trại tị nạn Jungle.

Bạn gửi cho tôi bản tin và bảo bạn thấy tuyệt vọng với con người quá. Tôi rất muốn nói với bạn rằng đừng như vậy, không sao đâu, mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng tôi cũng biết là không thể. Càng lúc, con người càng bị đẩy vào các tình thế thử thách lòng tin đến tột độ, những biên độ dao động quá lớn giữa đúng và sai. Nhưng bi kịch ngày hôm nay dường như chỉ mới bắt đầu. Đằng sau những lời động viên với bè bạn hãy cố lên là một nỗi day dứt không biết nên làm gì cho phải.

Phải làm gì khi lửa đã bùng lên?

Continue reading “Làm gì khi lửa đã bùng lên?”

Tình khúc Paris

Midnight-in-Paris-2

Bài gốc là Donna Donna (nhạc Pháp), cô Lạc một buổi cao hứng đã đem ra xào nấu lại, viết lời mới rồi nhờ anh Trí Quang đệm đàn cho hát. Dùng để dự thi mà không đoạt giải, nhưng thôi, vẫn cứ là một kỷ niệm đẹp.

Nhạc Pháp (Donna Donna)
Lời Việt: Nhược Lạc
Piano: Trí Quang
Trình bày: Nhược Lạc

Nghe tại đây.

1.

Những lời thư anh viết đẫm mùi hương Paris
Nơi thành phố bao điện đài cổ kính
Ánh đèn khuya leo lắt gió mùa thu xa vắng
Em ngồi nhớ anh biết bao đêm dài

Anh nơi xa có hay nỗi lòng người con gái anh yêu
Đêm Paris xa xôi hoa lệ
Liệu anh có giữ em trong lòng

Chorus: Từng ngày từng giờ em luôn hoài ao ước
Được cùng người dạo bước sông Seine
Và một điệu nhạc vui bên thềm đá cũ
Có người đưa bước em xoay đều

2.

Nhớ một loài hoa thơm
Ép vào tờ thư anh
Mang màu tím như nỗi lòng em đó
Ước mình gần bên nhau
Giữa bạt ngàn hương hoa
Anh đặt khẽ lên môi hôn ngọt ngào

Bao xa xôi cách ngăn chia lìa, mình dìu bước nhau đi
Khi tin yêu lớn hơn tất cả, thì gian khó cũng không thay lòng.

Một tờ thư

Image

Gửi Phương,

Bây giờ là năm rưỡi sáng, anh thức rất sớm còn thành phố vẫn ngủ im lìm. Trời hơi lạnh. Anh khoác thêm một chiếc áo rồi bắt đầu chạy bộ dọc theo con đường. Lúc quay về thì nắng đã hửng lên, gam màu hồng ấm tuyệt đẹp. Anh bắt gặp một cành hồng nhung từ vườn nhà ai vừa hé nụ. Nét đẹp kiêu sa mà huyền hoặc, như Phương. Khoảnh khắc đó anh mơ được đệm đàn cho Phương hát La Vie en Rose. Giọng Phương nhẹ như mây sẽ nở ra từng đóa, từng đóa thơm lừng trong lòng anh.

Hôm bữa anh nhận được thư Phương, em hỏi anh Paris có gì lạ không anh? Anh cười nhẹ rồi nghĩ hay là gửi nguyên bài thơ của Nguyên Sa để trả lời cho em. Nhưng rồi anh đoan chắc Phương muốn biết về Paris trong lòng anh, chứ nào phải Paris trong lòng người ta. Mà Paris trong anh thì vô cùng quá, biết nói gì với Phương. Thôi em hãy nghĩ thế này, Paris chẳng là gì khác ngoài em. Tức là cũng đẹp như thế, cũng buồn như thế. Người đứng xa ngó lại thì đoán chừng lộng lẫy, người ghé thăm thì lòng buồn mênh mang. Còn người ở trong chẳng nghĩ nhiều đến vậy, chỉ thấy yêu thôi. Như là những buổi chiều đi dạo bên sông Seine, hoặc ban đêm ấp trong tay cốc cà phê nhỏ mua từ máy bán hàng tự động, anh thấy lòng mình thanh thản. Không phải là một Phương rất đẹp, rất hiền, rất buồn và rất xa, chỉ là một Phương mà anh rất yêu. Continue reading “Một tờ thư”