thư [02]

YK6W6542.jpg

em ơi,
tìm ở nơi đâu
một góc thuyền sầu
dăm vành trăng mẻ

em là con chim bé
ai chở em về đây
ống tay áo anh gầy
đâu đủ trời trú ngụ

anh ngồi trông – em ngủ
bao giờ em bước lên
boong?

một hôm đất tròn
lắc mình dữ dội
em ngã dúi dụi
em chui vào đời anh

con chim sẻ mong manh
em tìm ở nơi đâu
em tìm đến bao lâu
em tìm muôn kiếp sau

chẳng được hạnh phúc đâu

nhưng gió đêm hẵng thổi
đám mây thời vẫn trôi
con tàu em thẳng tới
mảnh đất nào xa xôi

em ơi, em
đi thôi!

cái chặng tàu xui rủi
cái mạn thuyền cát bụi
đã ủi đời sóng chao

anh làm mưa, làm bão
anh làm thuyền, làm đêm
anh làm sóng biển rền
anh làm bờ hải đảo

em sẽ say, sẽ nản
em sẽ ướt, sẽ đau
em sẽ rũ lại màu
áo thơ em thường khoác

đi, em, ngày tan tác
những ngư dân bỏ hoang
ra khơi họ chẳng màng
quẻ sinh hay mệnh tử

anh chẳng còn luận cứ
hoặc ý nghĩa phát sinh
anh chỉ lòng đinh ninh
rằng em – là – em sống

đời không là huê mộng
em đừng nản chim bay
em đừng thoảng qua đây
đi cùng anh – trời rộng

cánh chim đầy ước vọng,
em có thuận lòng không?

Nhược Lạc

thư [01]

yk6w6497

em ơi,
tàu vừa qua ga
thượng lý –
phú thái –
hải dương –
cẩm giàng

em ơi,
chim chóc bay ngang
ngang kính
ngang đàn
ngang tàng
ngang trái

em ơi,
giấy còn một sải
bút còn một li
lòng còn sân si
không kỳ thu phí

mắt anh ti hí
gác lại màn đêm
hay khép muộn phiền
anh đi hết
cơn thức dài hoang sợ
hay mặc yên
cho đêm mộng làm thân

ai dại bảo em
cho mắt anh gần
cho tay anh ấm
cho thầm thì môi

ai dại bảo em
vui hát mấy lời
tim reo mấy thời
chân bước mấy non

đêm qua anh thức
trăng treo sáng rực
giấy anh phủ mực
anh viết:

“cho em”

anh chẳng có gì
ngoài tuổi trẻ nhá nhem
đôi khi tự ngồi – xem – như truyền hình ấn độ
cái phim chi mà dài vô độ
vô tổ chức
vô ý thức
vô hạn mức

vô thực – vô tâm

anh nghe giọng nói âm thầm
vang lên từ điện thoại
từ môi ai
hay hôm nào xa ngái

thư anh còn lại
mỗi, dấu chấm than!

nếu em nhận lấy, muộn màng
thì em gửi lại

nếu tay em ái ngại,
thì em gấp lại
thì em giấu mãi

một tờ thư.

Nhược Lạc

đám cưới

dscf0760

 

hình như nhà bên có đám cưới
cưới ai chứ chẳng phải cưới tôi

tôi làm chi có bạn mời, cau mới, áo lụa
tôi làm chi có rượu vụ, bánh oản, guốc son
tôi làm gì có mâm tròn, khoanh nếp – dày – chưng – tẻ
tôi làm gì có pháo bay tung toé
rồi nép sau lưng mẹ khóc thầm

tôi nghe từ mấy hôm nay
người ta đi thuê sạp, dựng bàn
người ta đi nhóm lửa, vun than
người ta cắm đôi bình hoa rực rỡ
người ta mua cá tôm ngoài chợ
người ta cúng ông bà tổ tiên
đôi khi nghe tiếng than phiền
dăm bảy chục ngồi thế nào cho đủ

tôi nghe đám trẻ con rỉ rủ
sắp có bánh kẹo ăn rồi
sắp được bốc vội nắm xôi
rồi chạy mấy vòng đồ-cứu

tôi nghe tiếng chim líu ríu
rau tươi mọc gọn ven sào
vườn nhà dỡ xuống cây cao
và ong quên đường bay lại

tôi nghe như có tiếng ai
luận bàn chuyện ngày ăn hỏi
xin dâu, đón rước, nhà hàng, tiệc mặn
tôi nghe có tiếng lưỡi tằng tặc
làm sao đi đường khỏi tắc,
làm sao đến hỏi đúng giờ

tôi nghe có tiếng thờ ơ
một tiếng vang lên rất nhẹ
rồi theo gió bay thổi khẽ
thờ ơ với nỗi thờ ơ

tôi nghe có tiếng như mơ
người ta vuốt lược chải chuốt
tỉa mày, dặm phấn, tô son, vẽ mắt
ngoài kia gió mùa hiu hắt
không thổi bay vạt áo xiêm

tôi nghe có tiếng quẹt diêm
mùi nhang thốt nhiên đầy chặp
tôi nghe tiếng người lắp bắp
“kính thưa quan họ hai bên…”
cô dâu chú rể thảo hiền
không biết ai mừng, ai tủi
ai thảnh thơi, ai lúi húi
tôi đang bị chải mascara
tôi không biết được là
đám tiệc đang có gì cả

chắc là nhà bên có đám
đám ai chứ, lạy giời, chẳng phải đám tôi.

Nhược Lạc

người dưng vĩ đại

DSCF0832.JPG

chúng mình có thể sống thiếu nhau
điều ấy là chắc chắn

cơ thể anh vẫn tráng cường khoẻ khoắn
và lòng em vẫn hiền nhẹ an vui

chúng mình hẳn nhiên có những giấc ngủ vùi
sau nhiều giờ ngược xuôi vất vả
chúng mình sẽ đôi khi lòng nghiêng ngả
trước một bóng người lơ đãng bước qua

đời chúng mình rộn rã những lời ca
ngồi ăn bữa cơm rau và canh cá
không ăn chay, cũng chẳng làm sao cả
hai tư giờ, trái đất vẫn đủ quay

chúng mình, có thể, đôi khi uống say
và đôi lúc thở dài trong bóng tối
thỉnh thoảng sân si, lắm điều hối lỗi
nhưng ngày mai màu nắng vẫn lên đầy

phố mùa đông phủ cánh má đỏ hây
anh hôn lén một bờ mi xa khác
em dựa dẫm một bờ vai thô rám
và không ai phủ quyết được đời mình

em chẳng thể là cô gái thật xinh
anh chẳng phải người đàn ông toàn hảo
những điều dở hơi chúng ta hay cười nhạo,
có khi lại vương hết vào mình

thế nhưng,
giữa bao la của những cuộc viễn chinh
anh đã chọn dừng lại bên khóm trúc
em đã chọn trồng thêm một đoá cúc
để vườn xuân nở rộ đến hôm này

chúng ta, phải chăng, là những kẻ không may
sống cả đời chẳng thành ai vĩ đại
chỉ lặng sống qua những ngày khôn dại

riêng một hôm,
chúng ta chọn đại
để trở thành duyên nợ của đời nhau

ai mà đoán nổi chuyện mai sau
chỉ biết được hôm nay còn kề cạnh
trước đôi mắt cuộc đời sắc lạnh
thì tay mình còn ấm, ôi may

ta đi qua một đoạn trường này
để biết ơn một người dưng vĩ đại
người bình thường biết thương ta mê mải
để viết nên dăm chuyện đỗi phi thường

cảm ơn Anh,
người ta vẫn còn thương.

Nhược Lạc

một tuần trà

000065.JPG
Taken by Lạc.

anh không có nệm, có hoa
anh không có ấm tử sa
yêu kiều
anh không có hết cả chiều
nhàn cư ngồi lại
bên siêu nước đầy

anh chỉ có
ngón tay gầy
vụng thô lóng ngóng
dớt dây bàn trà
anh chỉ có một đêm sa
ấm xiêu, chén sứt, mớ trà hái tươi

anh chỉ có
nét môi cười
tự hôm nao ấy của người ghé ngang
anh chỉ còn khúc tịch tang
tự xưa vọng lại muộn màng còn đâu

anh còn suốt
một bể dâu
điệp trùng cánh mỏi cò đâu dám về
anh còn hăm mấy cơn mê
người khôn kẻ tỉnh biết trề môi son

anh còn chi
nữa, chẳng còn
tới đây là hết một lon nước mùa
mưa rồi cũng hết được thua
trà rồi cũng dứt nước đùa lá xanh

em mà bước lại cùng anh
thời em chỉ có chát tanh ngậm ngùi
thôi em ngồi lại chút thôi
vừa xong một ấm trà tươi giấu tình

từ mai anh lại nín thinh
từ mai em lại lên dinh cùng chồng
từ mai ấm lại thành không
từ mai trà ngát, cứ trồng vậy thôi

tới đây là hết tuần rồi.

Nhược Lạc

em ăn cơm,

tumblr_inline_o18gxgt4rg1qhlh68_1280

một ngày ba bữa
chén cơm vừa nửa
lọ muối vừa rang

em ăn hàng
mà không ăn được
lời nói em buồn bực
anh tặc lưỡi, bắc nồi

em chỉ có
một cái bụng thôi
mà phiền nhiễu,
mà đầy, rộng.
em múc bát canh lõng bõng
ngúng nguẩy
em chỉ. cơm.

không ai bằng. anh hơn.
không ai cần. em chịu.
không ai đòi. em níu.

em thèm khói bay
nhớ mùi ấm bếp
nhớ xoong cơm nếp
nhớ sải chiếu hoa

“em đi bao hết can qua
trở về với chốn gọi là nhà em”

nhìn xem ba núi bốn bề
mấy sông mấy ruộng mấy đê thì vừa
giang hồ chỉ khóc bếp trưa
nải tay chỉ rũ lúc vừa xới cơm

em cần gì nữa. hơn. hơn
cần anh về lại,
biết ơn cơm nhà

còn đây một mớ tóc xòa
chờ tay người vén, lại xoa đầu cười
còn tô cơm lứt thảnh thơi
so nhai rất kỹ để vời an nhiên.

Nhược Lạc

thu vén

000064

sống gọn lại và thôi lăn tăn nữa
những người ta trảy hội hết đêm rồi
cơn đau khóc cấu mình như đống lửa
không còn ai nhớ nổi đã say gì

ta bước ra từ đấy, thế rồi đi
lòng đổ nát như tàn dư chinh chiến
thôi đã hết tuổi ngày đòi dâng hiến
dứt lòng son thao thiết được yêu cuồng

rốt cuộc ta cũng biết sẽ phải buông
những gì tay đã một lần nắm lấy
như cánh bướm sáng hôm qua xinh vậy
buổi sớm nay đã chẳng thấy tăm hơi

thân thể ta như mảnh đất rã rời
và tâm trí không trổ hoa được nữa
thôi ta xin ngồi xuống đây và thở
những sầu lo đem gửi đến khôn cùng

ở thẳm sâu của nơi chốn bão bùng
vẫn ẩn giấu một trời xanh đằm thắm
gồng gánh ấy ngày xưa vai trĩu nặng
giờ nhẹ tênh khi đặt xuống bên thềm

ta trở về yên ắng lại cùng đêm
và đợi nắng lên cùng mình thu vén.

Nhược Lạc

tôi muốn trồng thêm nhiều hoa dại

dscf0763

tôi muốn viết những lời ca rất nhỏ
cho bé em thôi khóc lúc bình minh
cho cụ ông khỏi ho lúc bực mình
và cô gái đang ngồi bên kia khóc

tôi muốn rải thêm vài ba nắm thóc
để bầy chim trong trẻo ghé về thăm
để con mèo lơ đãng tới đây nằm
và cây trái đâm chồi không báo trước

tôi muốn bắc lên sôi một ấm nước
đủ pha trà cho người ấy sớm nay
đủ gội thơm một dải tóc mây bay
và xoa dịu những ngày đông giá đến

tôi muốn hát thêm những điều thương mến
khi trần gian đau đớn tới run mình
khi lòng ai vây bủa với điêu linh
và nước mắt rơi mà không thốt tiếng

tôi muốn kể cho ngày câu chuyện phiếm
để lòng vui thơ trẻ lại an nhiên
để người ta quên tạm chút bạc tiền
và ngồi xuống nghe lời thơ bé vụn

tôi muốn sống cho mình, thêm, một chút
cho ngày sau không sợ phút ly tan
để hiểu ra không đâu nỗi muộn màng
ta đã sống những ngày-nay rất trọn

tôi muốn giữ thêm những điều bé mọn
cho người em tha thiết vẫn được mơ
cho người anh từng ước có ai chờ
yêu dấu đó cuối con đường xa ngái

tôi còn muốn trồng thêm nhiều hoa dại
trắng phủ dầy nương đồi ấy băng ngang
tôi còn muốn lật thêm tiếp một trang
trong ngàn vạn chuyến đời tôi muốn kể

có ai đấy vẫn còn nghe tôi thế?
nếu cùng mơ xin hãy nắm cùng tay.

Nhược Lạc

6 tuổi nấu cơm, 26 tuổi vẫn nấu cơm…

hình 1.JPG

Lần đầu tiên tôi tập nấu cơm, là năm 6 tuổi. Gọi là nấu cơm, chứ cũng chỉ là múc gạo bỏ vào nồi cơm điện, thêm nước, cắm điện, nhấn nút. Và chờ.

Việc nấu cơm đã theo tôi từ năm 6 tuổi tới tận bây giờ. Mỗi ngày tôi đều nấu cơm, ít nhất một lần, trong hai mươi năm. Ngẫm ra thì, không có nhiều việc đã theo tôi lâu đến như thế. Trong suốt thời gian đó, tôi đã nấu rất nhiều loại gạo khác nhau, với nhiều loại nồi, loại nước, loại bếp khác nhau. Dễ nhất là nấu với nồi cơm điện, khó nhất là nấu với nồi nhôm trên bếp gạch, tiện nhất là nấu bằng nồi áp suất, ngon nhất là nấu bằng nồi đất hai nắp. Tôi đã từng ăn qua gạo trắng, gạo xát rối, gạo lứt trắng, gạo lứt đỏ, gạo lứt tím, gạo nếp cẩm, gạo trộn.. Tôi đã từng dùng thử nước máy, nước giếng, nước mưa, nước qua máy lọc, nước tinh khiết, nước khoáng. Tôi đã từng nấu ra những suất cơm ngon, những lần cơm cháy, cơm nhão, cơm trên sống dưới khê. Tôi đã từng độn khoai và sắn vào cơm, tôi đã từng hấp trứng trong nồi, từng trộn đậu đỏ đậu đen, phổ tai, mơ muối khi nấu. Tôi đã từng xử lý cả bọn cơm thiu nữa.

Nói thế, để biết là trong hai mươi năm, chuyện nấu cơm không chỉ có múc gạo, thêm nước, bấm nút. Đó là một quá trình dài với nhiều trải nghiệm khác nhau. Nhờ vậy, bây giờ khoan nói việc cơm ngon dở, nhưng chắc chắn tôi hiểu gạo, hiểu nước, hiểu lửa, và hiểu chuyện nấu cơm hơn ngày xưa, rất nhiều.

Continue reading