Trong công cuộc cố gắng dọn lại cái ổ chuột của mình sao cho tử tế, tôi đã moi ra tất cả những thứ đồ cổ lỗ mà mình gom góp, sưu tầm, lưu giữ suốt bấy lâu qua. Tất lẽ dĩ ngẫu nhiên, tôi cũng đụng phải những mảng ký ức loang lổ của một phần tuổi trẻ. Ấy vừa là nét đáng yêu vừa là sự trả giá đối với một cô gái có quá nhiều quá khứ.
Một phần trong số đó là hộp cờ vây đã màng lên những lớp bụi đủ để tôi ho khục khặc. Cái giẻ vàng thấm nước khi lau lên hộp dường như muốn biểu tình vì dám đổi màu của nó trong vòng một nốt nhạc như thế. Và khi mở hộp ra, những quân cờ nằm im dần đứng dậy, và lăn dài lăn mãi trong lòng tôi về một chốn rất xưa.
Mười ba tuổi, lần đầu tiên đọc Hikaru no go, lần đầu tiên thấy xúc động về một môn cờ, lần đầu tiên cùng anh trai đi mua bộ cờ trong nhà sách, lần đầu tiên đọc luật cờ, ván cờ đầu tiên. Bỏ ngang.
Mười lăm tuổi, lần đầu tiên cùng cô em gái chơi cờ, lần đầu tiên phát hiện ra thế “nấc thang lên thiên đường” – vẫn chưa biết phải gọi nó là “chinh quân”, lần đầu tiên lên mạng tìm người chơi cờ cùng mình, lần đầu tiên đòi mẹ chở lên nhà thi đấu Trịnh Hoài Đức để tìm một cái câu lạc bộ cờ vây đã đóng cửa. Bỏ ngang.
Suốt từ hôm đọc những lời trong nhật ký của cụ ông viết cho người vợ của mình, tôi đã định viết gì đó. Vốn đây không phải lần đầu tôi chứng kiến những chuyện tình cảm động đến cuối đời, nhưng khi nhìn thấy bức hình hai cụ chụp chung với con cháu và thấm lòng mình bằng những lời tha thiết đó, trong tôi đã dầy lên cái thương nhớ đối với ông bà ngoại.
Tôi không có nhiều kỷ niệm với gia đình bên ngoại. Chỉ đôi lần trong năm mẹ đưa lên nhà ông bà ăn giỗ hoặc ở chơi với các chị. Thực thà mà nói, tôi rất sợ bà ngoại. Thấy bà khó tính, hay quát mắng, càm ràm. Chỉ thích ăn cơm ông nấu và uống chè xanh trong cái ấm to kềnh. Sau này lớn lên thì lại đi xa, những dịp được đặt chân tới căn nhà phố ấy lại càng ít ỏi. Rồi ông mất, rất nhanh. Tôi nhận tin vào một đêm ở đất nước xa lạ. Không khóc tí nào, tôi ôm đàn guitar gảy vài điệu hơi buồn, rồi nằm im.
Cách đây 2 năm, trên một chuyến tàu điện ngầm ở Tân Gia Ba, tôi nhận được một gợi ý mà tới bây giờ vẫn còn thích thú. Ấy là hãy viết một bức thư cho mình. Người nói câu đó là anh trai tôi, còn trang thư mà anh nhắc tới là futureme.org.
Ý tưởng của trang mạng này vô cùng đơn giản. Bạn viết một bức thư cho chính mình hoặc người thân và hẹn ngày trong tương lai sẽ nhận được. Lời khuyên của anh trai tôi là hãy đặt một ngày đủ xa để bạn quên mất mình đã viết thứ gì đó, chẳng hạn, 7 năm.
Nhưng vì không đủ kiên nhẫn đến thế, nên tôi đã chọn khoảng thời gian 1 năm sau. Thật may vì với trí nhớ cá vàng, tôi đã quên rất nhanh. Nên khi nhận được bức thư đầu tiên, vào một ngày đẹp trời của tháng, tôi đã hơi xúc động khi đọc nhữung dòng mình viết cho chính mình, gửi đến từ quá khứ. Cô Lạc của năm cũ đã nhắc nhớ tôi về những dự định, những mục tiêu trong đời mình. Có rất nhiều nuối tiếc về những sự trì hoãn của mình. Tôi dành một phút mặc niệm cho những ý tưởng đã không được thành hình trong năm rồi. Và từ phút tiếp theo, tôi viết ra từng bước một để đưa nó đến với hiện thực.
Cuối thư, cô ấy hỏi tôi Cậu có còn yêu người đó không?