iwrotethisforyou

000045.JPG

ta vẫn viết
cho em,
em biết chứ?

những lời ta không nói ở trên môi
ta – tàng cây núp tim mình dưới bụi
góc đèn mờ mong tỏa hết đêm mơ

ta – mảnh trăng đã khuyết tự bao giờ
em thức đấy mà không buồn ngó đến
con chim nhỏ vẫn hót lời thương mến
dẫu bụi gai đâm nát cả tim gầy

ai bảo đông thắp má đỏ hây hây
và sao sáng gieo trong vùng mắt biếc
ta đứng đợi, ngẩn ngơ, ta đã tiếc
một màu hoa rũ nát lại bên trời

ta – ở đây thao thiết gọi người ơi
em – chốn đó biết lòng đương rảnh rỗi
có thở đấy những nhịp môi bối rối
như mùi men đã sóng sánh hồ đêm

con đường cũ có thể em đã quên
dễ vậy lắm, như em thường quên lối
cũng có thể chân xinh đã từ chối
sau mùa thu tan tác lá rụng mình

còn riêng ta ngồi lặng với bình minh
viết tiếp những vần thư không hồi đáp
ta viết tình yêu lên bờ lên cát
để sóng xô cuốn mãi tới ngàn sau

không một ai còn nhớ tới nhau
không còn ta giữ đau mình được nữa

nhưng vẫn còn thư
những tờ thư
em.biết.chứ

có còn tôi trong dấu vết người chăng?

Nhược Lạc 

Quên

YK6W6514.jpg
Cô Tô

Quên em đi nhé, anh.
Anh!

Quên em bằng những ngày xanh nhắc về
quên em bằng nửa câu thề
quên con đường đón đưa về ban trưa
quên đi thổn thức nắng mưa
quên đi cốc nước mới vừa chia nhau

quên đi ngõ trước, cổng sau
quên bàn tay vụng đà lau mắt buồn
quên đi một dải sân vuông
nhón chân phơi áo đổ buông bóng dài

quên em, quên cả sớm mai
quên chân bước nhỏ, quên dài áo tơ
quên đi cả nỗi mộng mơ
trăng sao thủa ấy bây giờ ở đâu

em sao nỡ xiết lòng nhau
thôi anh cứ để em lau mắt đầy
xin quên đi nỗi nhớ này
mai sau người có quắt quay, đừng tìm.

Nhược Lạc 

Đói

000005.JPG

tôi đói mùa
đói ẩm
đói thu không
đói trận mưa giông
đói bình cuốc lủi

đói mực
đói thư
đói lời nhắn nhủ
đói mục hiên nhà
đói cả trời mê

đói ngày lê thê
đói chiều rệu rã
đói người đi qua
mắt cười nghiêng ngả
đói một môi hồng
thắp cả ngày đông

đói trẻ lông bông
đói già chiếu tướng
đói trầm hun tượng
đói mõ nhịp đầy

đói một quầng mây
khóc mình nghiệt ngã
đói cả khu rừng
mát rượi ngày xưa

đói cả giấc trưa
con mèo say ngủ
đói chùm lông vũ
đem đổi kẹo mầm

đói một cơn hâm
bỏ nhà đi bụi
đói khi lủi thủi
xin bát cơm đầy

đói quẩy vai gầy
thúng hàng chuối chín
đói vo sim tím
em nhuộm chiều hôm

đói vòng tay ôm
đói ngày thuốc bắc
đói cơn bệnh vặt
đói bát cháo hoa

đói một ấm trà
nhắc mình xót ruột
đói một cơn buồn
quên cả đói ăn

cuộc đời khó khăn
đói người nhăn nhở
thị thành khó thở
đói kẻ nằm mơ

thôi ta ngồi chờ
cho qua cơn đói
một mai chiều khói
đói làm hư không.

Nhược Lạc 

dạ vâng,

000009

tôi chỉ có hôm nay
để pha ấm trà này
để đọc cuốn sách hay
để may thêm chiếc áo

để trồng một cây táo
để xào đĩa mỳ thơm
để níu vòng tay ôm
để mơn man khúc gió

để nuôi một con chó
và thêm một con mèo
để nghe tiếng lèo nhèo
của trẻ con hàng xóm

để hơ trên bếp nhóm
mấy củ khoai lang già
để hát một khúc ca
từ cây đàn đã cũ

để mua quả đu đủ
thắp hương cho ông bà
để muối hũ dưa cà
và rang thêm ít lạc

để nghe tiếng xào xạc
của cây cối trong vườn
để dặn cá đừng ươn
nhớ nghe lời bố mẹ

để làm chả lá hẹ
để ngâm gạo thổi cơm
cắm lọ hoa lay-ơn
và nói lời cảm tạ

trước khi ngày trôi qua
trước khi đời xa lạ
trước khi tôi sẽ là
một ai tôi chẳng biết.

Nhược Lạc 

thôi

000005
Taken by D.

thôi em đừng nói
những điều không hiểu
những môi không yêu
những chiều không tím

thôi em đừng giấu
những tim không lối
những gối không nhàu
những màu không an
những mùa màng nhếch nhác

tôi nằm góc phố hở hang
tàng cây đã đổ hoang tàn bão giông
tôi ngang qua giữa đám đông
những người đi vội chẳng trông thấy người

mắt tôi là một khoảng trời
tim tôi là một quãng đời đau thương

thôi xin,
khép lại vấn vương
khép trời huyễn tưởng
khép thời tương tư

thôi em đừng nói,
đừng ừ
đừng tan, đừng chảy
đừng dày, đừng đau

thôi em
đừng khoác yếm màu
đừng so guốc mộc
đừng quàng túi gai

thôi em
đừng ướm lụa dài
đừng ngang sông Vải
đừng mài tim tôi

đàng kia là nẻo vãn hồi
thôi xin giữ lại một mồi khói thơm.

Nhược Lạc 

Tiếng Việt

000067.JPG
Taken by D.

ơn giời những tiếng nước tôi
sáng trong từ thủa mẹ ngồi ru con

à ơi là tiếng nước non
ví dầu đưa chuyện của hòn vọng phu
bướm vàng đậu nhánh mù u
đò ngang xa vắng để thiên thu chờ

ca dao ủ bóng đêm mơ
quai thao nghiêng nón để hờ câu duyên
hội quê nô nức thuyền quyên
người đi tìm bạn đong nghiêng mắt cười

đồng dao rộn xóm vang trời
nu na nu nống chị ơi thu về
giận nhau xúc xỉa tiếng thề
bực đau ban sớm lại huề ban trưa

xóm giềng chia ngụm nước dừa
chia tô cơm thảo, canh dưa, cá dằm
người đi xa tận bao năm
vẫn thương nhớ một người chăm tát đồng

tiếng Việt như có, như không
dịu êm nhẫn nại mủi lòng người thương
chưa rành chữ viết đã tường (*)
lắng tai nghe rõ tiếng du dương mình

nước non một dải đinh ninh
tiếng ta là của riêng mình nước ta
ai làm cho tiếng sinh ra
ai mang tiếng Việt đi xa muôn trùng

ở nơi góc bể não nùng
dừng chân nhớ lại hát cùng câu ca
con cò bay lả bay la
bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng

tiếng Việt ai giữ ai trông
ai cần trong sáng, ai mong đẹp giàu
tiếng tôi chẳng thiết gì đâu
tiếng tôi là phép nhiệm màu tự sinh.

Nhược Lạc 

(*) Ý thơ Lưu Quang Vũ.

tập nói

IMG_3917

“ngày xưa quả đất hình tròn
ngày nay quả đất vẫn tròn đấy thôi”

con người từ thủa nằm nôi
đã tròn vành tiếng của trời đất xưa

vào rừng rõ biết dạ thưa
gặp cây biết cúi, gặp mưa biết mừng
gặp giông bão biết ngập ngừng
gặp con thú dữ biết chừng mực lui
gặp bông hoa nở biết vui
gặp chùm dâu dại biết mùi ngọt thơm
gặp con suối mát biết ơn
trời xanh cho nước dịu cơn khát nguồn

nhân gian tám vạn nỗi buồn
bắt đầu tự lúc người đi buôn rừng
đất đai tàn tạ, dửng dưng
ai xui lấp bể, thanh trừng thú hoang

theo tôi về lại núi ngàn
để nghe tiếng Mẹ ngân vang động lòng
cùng tôi vốc ngụm nước trong
thanh ngoan cuống họng để mong đổi lời

đổi lời ngạo nghễ thành “ơi”
đổi câu oán giận thành lời nhớ thương
đổi đam mê chốn vô thường
thành chân nhẹ nhõm trên đường đất thô

cùng tôi rũ bụi thành đô
về nơi sống lại bi bô tiếng người.

Nhược Lạc 

 

*hai câu đề tựa là lời hát trong bài “Trái đất tròn” của Quái Vật Tí Hon 

bạn trà

14068005_1172011986195596_8897931987394434123_o.jpg
for my tea partner

ai cần nhất nước, nhị trà
tam pha, tứ ấm
để mà
cô đơn

tôi cần trà hữu thương hơn
cùng tôi hứng chậu nước vừa mưa xong
đựng chum thời gạn nước trong
trèo non vượt thác chỉ mong suối nguồn

trần gian cám cảnh nỗi buồn
rủ nhau đi trốn giữa muôn tuần trà

từ khi trời đất sinh ra
giọt mưa rơi xuống ấp à cỏ cây
non cao ủ lớp tuyết dày
bạch shan nồng đượm vị mây núi rừng

đau thương thả giữa lưng chừng
nhấp môi chén nước là ngưng bận lòng
cùng tôi thức ấm trà mong
cùng tôi thức lại duyên trong vạn đời

ở đây còn một thảnh thơi
hồn nhiên ngồi lại với lời thương nhau

cảm ơn bạn đã thương trà
cảm ơn bạn đã thiết tha cùng mình.

Nhược Lạc 

ảnh phim

000007.JPG
Taken by D.
bên trong một tấm ảnh phim
đã chôn giấu tận mấy nghìn sát na
 
đưa tôi về giữa hôm qua
để tôi ngắt lại đóa hoa chớm tàn
tay tôi kết lại không gian
hồn tôi sống lại muôn vàn nỗi thương
 
kỷ niệm tôi,
dẫn dụ đường
mở toang hoang cửa
nghìn phương cõi lòng
 
một lần tích tắc hư không
hóa ra khắc ấy đã mênh mông trời
 
người trong bức ấy, giờ nơi?
có bao ngoảnh lại nhắc lời cỏ cây
lá vàng vẫn rụng về đây
mà hoa chớm nở đã bay về người
 
thôi đừng khóc nữa, mây ơi
nhòe phai hết nắng trong ngời trên phim
 
bão tan, cổng ngõ im lìm
không ai hé cửa để tìm lại nhau
 
ừ, may
còn tấm phim màu
 
nhắc ta một thủa ngực-đau tim-đầy.