đâu?

trong túi áo rỗng,
bỏ quên con kiến cắn
cốc nước cam
quên một hạt vàng

bài hát quên nốt nhạc cuối
trong tủ lạnh quên một quả chuối
trên mình đã lấm tấm đen

góc quán quên một khách quen
bữa cơm chiều quên nước chấm
bàn chân hôm nay quên chậm
mắt quên nhìn đoá hoa dưới gốc cột đèn

và ta quên ta
như quên chút trà đáy cốc
như quên cuối đường chạy hơi thở dốc
như quên cột mốc 2km đoạn về
như quên cơn mê
mờ nhạt và tối nghĩa

giữa cuộc đời thực tế
ta hẹp mình từ những góc không đâu.

Nhược Lạc

này em

này em,
đằng sau quay

em tháo mũ, cởi giày
rồi em thay áo mới
cho bụi đường kia vợi
mời em ngồi đây chơi

để tôi mời em xơi:
một tan-mềm bánh mới
một chén trà nhẹ hơi
một tấm lòng thảnh thơi
một lời không cần nói
một toan không vội hỏi
một nguyện không cầu giỏi
một đôi chân trần mỏi

em ngồi đây,
em ơi

ngoài kia mưa rơi rơi
em đừng hoài đứng đợi
ngày mai, khi nắng tới
em lại là em thôi

này em,
em nghe tôi…

Nhược Lạc

sao lại khóc

chẳng hiểu sao lại khóc
vào ngày ta thương ta
bàn chân thì đã mỏi
con đường còn rất xa

phía sau ngày giông gió
là một mùa sương giăng
mong đến ngày có nắng
biết có chờ được chăng

màn đêm còn vầng trăng
bão biển còn sao chiếu
hy vọng, không cần hiểu
ta cần điều níu nhau

cần hứa cho ngày sau
cần rộng lòng sống tiếp
cần mộng êm nằm thiếp
để ru mình đêm nay

lòng khuya đã cạn ngày
ta thương mình thác đổ..

Nhược Lạc

một ngày quá mệt

một ngày quá mệt
em chưa đi hết
đi trên cái chết
của từng một-giây
hai-giây, ba-giây
giày vò chân bé

quãng đường mây nẻ
em oà vỡ mưa
em đi,
đường phố lưa thưa
đoá quỳnh chưa nở
chờ vừa đêm hôm

em về,
lại, vòng tay ôm
khắc, giây ngồi thở
ôn tồn chờ nhau

chờ giây bước chậm đằng sau
chờ giây đi trước phai màu hoang vu
chờ qua gió rít u u
chờ đêm sạch loáng cho vừa ánh trăng

chờ đi qua hết ăn năn
ngày mau đi hết, em nằm bên tôi

chẳng muốn nói gì nữa,
thôi.

Nhược Lạc

còn

còn điều ở lại
còn trái trên cành
còn bát nước canh
còn lành nút áo

còn buổi chiều đi dạo
còn cái ôm buổi đêm
còn khoảng trống bên thềm
đi ra đi vào
hít thở

còn cơn mơ dang dở
còn cuốn sách phần ba
còn hăm mấy bài ca
xong intro, còn chờ điệp khúc

cuối ngày còn lúc
ngắm mây đổi màu
còn cơn mưa mau
còn áo mưa trong cốp

còn giây hồi hộp
còn điều quyến luyến vẫy chào con
còn trái hồng giòn
đợi mùa thu chín mềm
ngọt thắm

còn nhiều điều lắm
bỏ trong túi áo quen ngày
còn nhiều cơn may
mà nếu vội, ta tuột mình
quên
mất.

Nhược Lạc

bài hát em

bài hát hôm qua em viết
hợp âm thứ
tự trầm buồn
em luôn luôn
luôn luôn
cuốn mình quanh si giáng

giấc mơ nào dở dang
cũng làm ta day dứt lạ thường
giữa bụi mưa xuân sương
chóp mũi lạnh đỏ hồng hy vọng

bài ca lóng ngóng đầu tháng Tư
cô gái đi đôi giày màu đỏ
con chim xoè cánh rất nhỏ
bay giữa hồ Tây mênh mang

bài ca tháng Tám lang thang
bài ca tháng Mười buồn bã
nốt nhạc Mười Một nghiêng đổ cả
tờ thư Mười Hai,
em đã quên rồi

chuyện tình yêu như trò chơi
và lời hát là cuộn băng ký ức
thi thoảng màn đêm, mặt trăng gọi thức
dải băng quay, ta quên mất là mặt trước hay sau

bài hát em mưa mau
bài hát mùa hè bỏ lại
mùa thu ngây dại, nấp sau chùm hoa sữa ngông cuồng
ai đem giấu mặt trời mùa đông
hoa mùi trắng
gieo con mắt sau vườn chẳng khóc

mấy ai hiểu từng chấm đen khó nhọc
tự treo mình trên dải nhạc băng băng.

Nhược Lạc

thơ

anh đỡ em bước lên một bài thơ
của mùa hè chiều thẳng đứng
của mùa thu lơ lửng
nghiêng nghiêng chữ viết em ngồi

chữ C vành nôi
giấc mơ ai thả bên trời
dấu phẩy thảnh thơi
xuống câu dưới,
hẵng còn anh đứng đợi

em cũng đừng nghĩ ngợi
chuyện vần vèo ai nắm tay nhau
tình yêu là khoảng sân sau
là vần thơ kín,
ta không ngỏ cho vạn người chiêm ngưỡng

một bài thơ nhấn nhịp lạ thường
hay là câu lục bát thân thương
khi ta viết
mọi chữ cái nối tay nhau đều: đặng.

anh làm chấm câu im ắng
đứng tận cùng mà lặng ngắm nhìn:
em.

Nhược Lạc

mình

em mua thêm một cuốn sách
để trên giá gỗ của anh
trong nhà thêm một cây xanh
trồng vào chậu men đã cũ

thành phố bước vào đêm ngủ
trăng bước vào ngày viễn du
ta cần bao nhiêu cho đủ
đắp thành đài mộng vi vu?

anh đến từ ngàn xưa cũ
em thời vũ trụ nguyên sinh
ba ngàn năm một cuộc tình
căn phí chi ngày toan tính?

giọt sương ngày mai dự định
tan trên hoa mọng cánh hồng
kế hoạch của mây bỏ không
thoát trôi tới ngày mưa đến

cuộc đời chắc là hơi mệt
chẳng muốn đặt thêm gánh gồng
nếu mai là một cơn giông
sớm nay em ngồi tắm nắng.

Nhược Lạc

chuẩn bị nở

bạn đã sẵn sàng cho một bắt-đầu-vui?

nếu hôm nay niềm hân hoan ập đến,
có chắc bạn đã sắp dọn xong lòng mình?

đã thâu xếp những ngổn ngang ngày cũ
đã đủ phòng cho ai đó chuyển vào
đã thôi hồi hộp, say sóng lao đao
đã dựng ô cửa cho nắng tràn nhuộm khắp
đã sẵn sàng cho lời nhắc ‘ăn tối chưa?’
đã có thời gian ngắm một cơn mưa
và gửi tin nhắn
và khoảng trời say đắm
cho mây thả hoa hồng

nếu không,
mong bạn quay về với điều thường nhật
và dẫu rằng, ngày đang tất bật
vẫn nhớ tay tưới giùm cây con
một chút mỗi ngày

vì đâu ai hay
một sớm nao
bất chợt

bình minh nở.

Nhược Lạc