sợi tóc bạc

ngày đầu ta bạc tóc
ta thấy gần mẹ hơn

cái ngày xưa sướng rơn
năm trăm đồng một sợi
bây giờ lại khơi gợi
một nỗi niềm thời gian

câu hát thủa ngân vang
tóc bà thời màu trắng
bây giờ trước sân vắng
lơ đãng một quầng mây

con gái ta má hây
ta cũng từng đào thắm
bây giờ xa nhau lắm
chỉ còn bàng-bạc-mây

và còn một sợi dây
chảy quanh dòng gió thổi.

Nhược Lạc

một cuộc gọi

khi tôi lau ban thờ
và tỉa bớt các chân nhang
tôi đang dọn đường truyền
cho một cuộc gọi

cúc đại đóa hé vừa
mở lời dẫn
thuê bao quý khách vừa gọi
đang chờ một tiếng chuông
ngân
vang

mùi trầm sáng không gian
tinh dầu vỏ quýt lan từng tiếng gọi
thơ ấu
lời vành nôi đã rõ tiếng thân quen
máu chảy trong người
từ người này sang người khác

tiếng mõ dõng dạc
đều đặn như lời kể chuyện
đời nào cô Tấm cũng chết đi
rồi hóa thân trong hình thái khác

như cánh bướm đi lạc
cũng làm ta nghĩ về
người ông đã mất ngày xưa

thời ta còn chưa biết yêu dấu một điều chi cả
mà máu đã đỏ hồng như viên ngọc biết trong

và hoa biết nở
chậm rãi, bền bỉ
quả chín trên mâm
cây nhang cháy chậm
đầu đỏ âm thầm như đầu dây chờ nhấc,
như thời gian chờ khấc
tích tịch tiến lùi

cuộc gọi riêng tư
ai nghe mới thấy
một lần cúi lạy

xin chào, con đây.

Nhược Lạc

lòng yêu mến

nếu yêu ai đó quá
xin giữ lại tình yêu

trong bài thơ đọc chậm
nơi cửa tiệm im ắng
sự xúc động của bạn
tác giả đã nhận rồi

câu hát trên vành môi
điệu nhạc này êm quá
nghe trăm lần vẫn lạ
tác giả biết ơn rồi

nhân vật ta bồi hồi
ôm sách không ngừng lại
câu chữ thèm đọc mãi
tác giả đã hiểu rồi

và chỉ cần thế thôi
lòng yêu mến thầm lặng
cõi riêng tư sâu lắng
ta đã gặp được nhau

còn bắt tay? để sau
còn chụp hình? chừa lại
trước hiên nhà nắng trải
chỉ muốn là người thôi

(không phải sao trên trời)

Nhược Lạc

Sự kiện ra mắt tập thơ “Cơm nhà nói chung là êm” – Nhược Lạc

Mình sẽ có một buổi gặp gỡ, chia sẻ về câu chuyện phía sau tập thơ “Cơm nhà nói chung là êm”, rộng hơn – đó là câu chuyện về thơ và đời sống của mình

Nếu bạn có thể tới, vui lòng đăng ký trước tại đây: https://bit.ly/38tK57H
Thông tin chi tiết về sự kiện: https://fb.me/e/hhSAzAlqK

Hẹn gặp mọi người vào lúc 15:30 – 17:00, thứ Bảy 23/01/2021 tại Mono Coffee Lab – 19/55 Vân Hồ 2, Hai Bà Trưng, Hà Nội.

Nhược Lạc

Đặt trước bộ quà-thơ “Cơm nhà nói chung là êm”

Bộ quà-thơ đặc biệt phiên bản giới hạn “Cơm nhà nói chung là êm” gồm có:

  • 02 tập thơ “Cơm nhà nói chung là êm” kèm chữ ký và lời nhắn từ tác giả Nhược Lạc
  • 01 bưu thiếp “Cơm nhà nói chung là êm”
  • 01 thiệp cảm ơn
  • 02 đôi đũa gỗ sao thủ công từ Trại Cá
  • 02 gác đũa gỗ sao thủ công từ Trại Cá
  • 01 chiếc khăn êm từ Trại Cá
  • 01 hộp quà gói giấy đỏ phong vị Tết, ruy-băng đỏ và hoa khô

Trong không khí của những ngày Tết Ta đang gần kề, mong rằng bộ quà-thơ sẽ như một hơi cơm nhà, một cơn gió êm giúp mỗi người quay về với những điều êm ái nhất.

Bộ quà có hai tập thơ xinh, bạn có thể đọc một cuốn, gửi tặng người thương một cuốn. Bộ quà có hai đôi đũa sao thủ công, để mỗi bữa dùng của bạn luôn có đôi. Bộ quà có hai gác đũa, bởi vì ai cũng cần phút ngơi nghỉ. Bộ quà có chiếc khăn êm, bởi vì ai cũng mong được dịu xoa. Và bộ quà có chút phong vị Tết từ giấy gói và ruy băng rực rỡ – để chúng ta gửi tặng nhau những điều lành, êm, đẹp cho một năm mới đang sát kề.

Hiện tại, do đã hết bộ quà-thơ nên form đăng ký đã được đóng lại.

Cảm ơn các bạn đã nhiệt tình ủng hộ!

Nhược Lạc

đâu?

trong túi áo rỗng,
bỏ quên con kiến cắn
cốc nước cam
quên một hạt vàng

bài hát quên nốt nhạc cuối
trong tủ lạnh quên một quả chuối
trên mình đã lấm tấm đen

góc quán quên một khách quen
bữa cơm chiều quên nước chấm
bàn chân hôm nay quên chậm
mắt quên nhìn đoá hoa dưới gốc cột đèn

và ta quên ta
như quên chút trà đáy cốc
như quên cuối đường chạy hơi thở dốc
như quên cột mốc 2km đoạn về
như quên cơn mê
mờ nhạt và tối nghĩa

giữa cuộc đời thực tế
ta hẹp mình từ những góc không đâu.

Nhược Lạc

này em

này em,
đằng sau quay

em tháo mũ, cởi giày
rồi em thay áo mới
cho bụi đường kia vợi
mời em ngồi đây chơi

để tôi mời em xơi:
một tan-mềm bánh mới
một chén trà nhẹ hơi
một tấm lòng thảnh thơi
một lời không cần nói
một toan không vội hỏi
một nguyện không cầu giỏi
một đôi chân trần mỏi

em ngồi đây,
em ơi

ngoài kia mưa rơi rơi
em đừng hoài đứng đợi
ngày mai, khi nắng tới
em lại là em thôi

này em,
em nghe tôi…

Nhược Lạc

sao lại khóc

chẳng hiểu sao lại khóc
vào ngày ta thương ta
bàn chân thì đã mỏi
con đường còn rất xa

phía sau ngày giông gió
là một mùa sương giăng
mong đến ngày có nắng
biết có chờ được chăng

màn đêm còn vầng trăng
bão biển còn sao chiếu
hy vọng, không cần hiểu
ta cần điều níu nhau

cần hứa cho ngày sau
cần rộng lòng sống tiếp
cần mộng êm nằm thiếp
để ru mình đêm nay

lòng khuya đã cạn ngày
ta thương mình thác đổ..

Nhược Lạc

một ngày quá mệt

một ngày quá mệt
em chưa đi hết
đi trên cái chết
của từng một-giây
hai-giây, ba-giây
giày vò chân bé

quãng đường mây nẻ
em oà vỡ mưa
em đi,
đường phố lưa thưa
đoá quỳnh chưa nở
chờ vừa đêm hôm

em về,
lại, vòng tay ôm
khắc, giây ngồi thở
ôn tồn chờ nhau

chờ giây bước chậm đằng sau
chờ giây đi trước phai màu hoang vu
chờ qua gió rít u u
chờ đêm sạch loáng cho vừa ánh trăng

chờ đi qua hết ăn năn
ngày mau đi hết, em nằm bên tôi

chẳng muốn nói gì nữa,
thôi.

Nhược Lạc