bài hát hôm qua em viết hợp âm thứ tự trầm buồn em luôn luôn luôn luôn cuốn mình quanh si giáng
giấc mơ nào dở dang cũng làm ta day dứt lạ thường giữa bụi mưa xuân sương chóp mũi lạnh đỏ hồng hy vọng
bài ca lóng ngóng đầu tháng Tư cô gái đi đôi giày màu đỏ con chim xoè cánh rất nhỏ bay giữa hồ Tây mênh mang
bài ca tháng Tám lang thang bài ca tháng Mười buồn bã nốt nhạc Mười Một nghiêng đổ cả tờ thư Mười Hai, em đã quên rồi
chuyện tình yêu như trò chơi và lời hát là cuộn băng ký ức thi thoảng màn đêm, mặt trăng gọi thức dải băng quay, ta quên mất là mặt trước hay sau
bài hát em mưa mau bài hát mùa hè bỏ lại mùa thu ngây dại, nấp sau chùm hoa sữa ngông cuồng ai đem giấu mặt trời mùa đông hoa mùi trắng gieo con mắt sau vườn chẳng khóc
mấy ai hiểu từng chấm đen khó nhọc tự treo mình trên dải nhạc băng băng.
nếu hôm nay niềm hân hoan ập đến, có chắc bạn đã sắp dọn xong lòng mình?
đã thâu xếp những ngổn ngang ngày cũ đã đủ phòng cho ai đó chuyển vào đã thôi hồi hộp, say sóng lao đao đã dựng ô cửa cho nắng tràn nhuộm khắp đã sẵn sàng cho lời nhắc ‘ăn tối chưa?’ đã có thời gian ngắm một cơn mưa và gửi tin nhắn và khoảng trời say đắm cho mây thả hoa hồng
nếu không, mong bạn quay về với điều thường nhật và dẫu rằng, ngày đang tất bật vẫn nhớ tay tưới giùm cây con một chút mỗi ngày
tôi vùng vẫy thuở bé vì chiếc váy mong mặc còn phơi ướt
con mèo đang nuôi, tự nhiên đi phượt
con cá tự nhiên giãy chết một chiều
tôi làm tôi không biết điều sao tôi hiểu mẹ đi làm vất vả tôi chỉ, không thích ăn cơm với cá tôi muốn ăn thịt gà, kho gừng
con mèo đi lạc, mắt tôi rưng rưng nhưng tôi chẳng khóc ngày ông tôi mất ai hiểu tình yêu bằng điều máu mủ? tôi chưa rành thốt thưa, quan tài bóng đã đổ chiều
tôi không dám nói điêu, không chửi thề năm mười ba tuổi không thích mấy trò đùa vui gọi tên bố mẹ làm hài
nhưng nói chung, tôi dại không biết điều đúng-sai đối đãi bạn bè nên tôi hay thụt về một góc lớp, bảng đen, phấn trắng: tự xa tôi
giá mà hồi đó tôi hiểu chuyện chắc cũng khéo vun, sắp xếp lòng mình
tôi cũng chẳng thông minh không thuộc bảng cửu chương hay tính nhầm tiền chợ ra đường hay bỏ lỡ: khúc ngã tư rẽ về
tính tôi chậm chạp, lề mề làm việc chi cũng trễ một nhịp yêu đương cũng lín nhín: sợ ai đó bỏ mình
chuyện đời tôi: linh tinh tôi định sống gọn gàng, cho khỏe nhưng đôi khi trời bày vẽ học đòi thử thách, mong ngày tôi khôn
chuyện đời tôi: chẳng chỗ chôn ngày mai lá cũ, mong thành đốm lửa hắt bên đồi, rồi tắt
kể chuyện xa vạn dặm chân cũng mỏi mỏi nhiều tôi ngồi ngắm lá ban chiều nghe anh đọc nốt một điều, trong thơ.