Bộ quà-thơ đặc biệt phiên bản giới hạn “Cơm nhà nói chung là êm” gồm có:
02 tập thơ “Cơm nhà nói chung là êm” kèm chữ ký và lời nhắn từ tác giả Nhược Lạc
01 bưu thiếp “Cơm nhà nói chung là êm”
01 thiệp cảm ơn
02 đôi đũa gỗ sao thủ công từ Trại Cá
02 gác đũa gỗ sao thủ công từ Trại Cá
01 chiếc khăn êm từ Trại Cá
01 hộp quà gói giấy đỏ phong vị Tết, ruy-băng đỏ và hoa khô
Trong không khí của những ngày Tết Ta đang gần kề, mong rằng bộ quà-thơ sẽ như một hơi cơm nhà, một cơn gió êm giúp mỗi người quay về với những điều êm ái nhất.
Bộ quà có hai tập thơ xinh, bạn có thể đọc một cuốn, gửi tặng người thương một cuốn. Bộ quà có hai đôi đũa sao thủ công, để mỗi bữa dùng của bạn luôn có đôi. Bộ quà có hai gác đũa, bởi vì ai cũng cần phút ngơi nghỉ. Bộ quà có chiếc khăn êm, bởi vì ai cũng mong được dịu xoa. Và bộ quà có chút phong vị Tết từ giấy gói và ruy băng rực rỡ – để chúng ta gửi tặng nhau những điều lành, êm, đẹp cho một năm mới đang sát kề.
Hiện tại, do đã hết bộ quà-thơ nên form đăng ký đã được đóng lại.
em tháo mũ, cởi giày rồi em thay áo mới cho bụi đường kia vợi mời em ngồi đây chơi
để tôi mời em xơi: một tan-mềm bánh mới một chén trà nhẹ hơi một tấm lòng thảnh thơi một lời không cần nói một toan không vội hỏi một nguyện không cầu giỏi một đôi chân trần mỏi
em ngồi đây, em ơi
ngoài kia mưa rơi rơi em đừng hoài đứng đợi ngày mai, khi nắng tới em lại là em thôi
bài hát hôm qua em viết hợp âm thứ tự trầm buồn em luôn luôn luôn luôn cuốn mình quanh si giáng
giấc mơ nào dở dang cũng làm ta day dứt lạ thường giữa bụi mưa xuân sương chóp mũi lạnh đỏ hồng hy vọng
bài ca lóng ngóng đầu tháng Tư cô gái đi đôi giày màu đỏ con chim xoè cánh rất nhỏ bay giữa hồ Tây mênh mang
bài ca tháng Tám lang thang bài ca tháng Mười buồn bã nốt nhạc Mười Một nghiêng đổ cả tờ thư Mười Hai, em đã quên rồi
chuyện tình yêu như trò chơi và lời hát là cuộn băng ký ức thi thoảng màn đêm, mặt trăng gọi thức dải băng quay, ta quên mất là mặt trước hay sau
bài hát em mưa mau bài hát mùa hè bỏ lại mùa thu ngây dại, nấp sau chùm hoa sữa ngông cuồng ai đem giấu mặt trời mùa đông hoa mùi trắng gieo con mắt sau vườn chẳng khóc
mấy ai hiểu từng chấm đen khó nhọc tự treo mình trên dải nhạc băng băng.