những ngày (này)

DSCF1850.jpg

những ngày,

cơn gió nổi lên
hạt mưa rơi xuống
gọi tên lá mầm

em nằm nghiêng
mắt ân cần
đợi anh bắc ấm
thức lên tuần trà

chúng mình đếm những ngày qua
đếm sang ngày mới
biết là về đâu

tháng ngày không thiết bể dâu
xiết lời thề hẹn
bắc cầu đa đoan

anh giăng lên tấm vải màn
em thâu xếp lại một gian bếp vừa
khói thơm nhắc những buổi trưa
chén thô kéo những sớm vừa nắng mai

uống xong hớp nước còn dài
lá xao còn những lớp lai láng lòng
dầu nghiêng đáy mắt còn trông
sóng hồ gió nổi ngập mùa bão mây

ta về sống lại vườn cây
tát xong gàu nước, giữ đầy hũ tương
về gieo lại nắng vô thường
chao nghiêng giữa buổi tiếng thương ạ ời

mai này thêm tiếng khóc cười
thêm dăm muỗng bột, thêm mười muỗng canh
thêm người ngủ giữa lòng anh
thêm khuya thức trọn, thêm vành trán dô

ta về in giấc mơ hồ
nhắc nhau một chén nước thô cũ mèm
anh về sống lại cùng em
bắc thêm ấm nước, thức mềm lá xanh

trước khi tiếng khóc lảnh lanh…

Nhược Lạc

Advertisements

uống trà, cùng nhau.

DSCF1246.jpg

con đã ngủ và đêm đã thức
sương đã rơi, nhài đã lên bông
bầy kiến kéo thành đàn đi tránh bão
anh có dùng trà với em không?

bếp đã thắp, nước đun đã sẵn
ấm trà khơi, chén đã mở lòng
hũ trà ủ đã thời nhuần thắm
anh có thuận lòng với lá chăng?

lá trà sống chuỗi ngày tung tăng
trước khi hiến mạch tươi vào lửa ấm
trước khi siết buồn vui vào trầm lắng
đợi nhân gian thức giấc mộng dài

anh đừng nghĩ quá nhiều đến ngày mai
khi khôn dại là điều không đoán biết
uống với nhau một tuần trà, kẻo tiếc
gió mùa thu mới đó đã qua rồi

em đã thức một ấm trà thảnh thơi
hương đã thấm một lời ta chẳng nói
chén nước lắng những điều chưa kịp hỏi
ai biết đời ta đã lỡ những gì

cánh lá mềm như một khúc thiên di
nốt hương chớm thoát đầu môi rồi lắng
vị hoa trái óng mềm nơi cuối họng
làn khói thơm quyến luyến đến tận cùng

anh hãy nhấp một chén trà ung dung
tay chạm lại ngày xưa – thời bỡ ngỡ
ta đã thức những ấm trà thật dở
tới những vị thanh – sâu đến bất ngờ

ta đã băng những quãng đời mộng mơ
hái trà búp sóng xanh tràn trên lá
thức trọn đêm cùng mùi sao-xuyến lạ
ngỡ như người mình đổi máu tanin

mình đã uống trọn vẹn những ngày xanh
khi trà thức là một niềm an ủi
ấm trà đóng lại bao điều buồn tủi
gửi vào tay nhau từng chén vô ưu

ta rủ nhau hò hẹn với luyến lưu
mỗi khoảnh khắc đều nhất kỳ nhất hội
nếu hôm nay ta lỡ lòng bước vội
biết ngày mai có được thức cùng trà

nên đêm nay trời đã cất lời ca
con đã ngủ, quỳnh đã toan hé nụ
nước đã sôi, và lòng nhau đã rủ
anh có dùng trà với em không?

Nhược Lạc

khi chúng ta mệt rồi

DSCF1115.jpg

khi chúng ta mệt rồi
và muốn ngồi ăn cơm
ai sẽ sắp giùm ta đôi đũa
ai sẽ thắp giùm ta bếp lửa
để hâm lại nồi canh

khi chúng ta mệt rồi
ai sẽ giữ lại giùm anh
những câu nói không cần thưa thốt nữa
những hư ảo không cần toan kiếm nữa
và khép chân cho ta mượn
gối đầu

hôm nay,
anh chạy xe qua cầu
mưa tạt mắt
kính mờ không thấy được

anh nhớ em như một làn nước
khẽ khàng rơi dưới bóng hiên mờ

muốn nghe em đọc lại câu thơ
lời đã cũ, em viết nhiều năm trước
khi cả hai còn trẻ,
và tương lai là điều không biết được
thế mà,
em vẫn tin ở anh

chúng mình đi qua những mảng đời xanh
và thêm rất nhiều tháng ngày cỏ úa
có hôm bát cơm lùa canh thành vữa
hoặc chia nhau một tuần trà qua đêm

em ơi,
thế giới thật đảo điên
và muộn phiền là điều tiên đoán trước
giá mà anh có thứ gì hứng được
tất thảy mưa man trong suốt cuộc đời

nhưng anh chẳng có gì
kể cả sự thảnh thơi
khi anh nói em theo anh,
em sẽ chẳng có gì,
là anh nói thật

nếu hôm nay ta đếm đong được mất
bao giờ mùa bão mới qua?

thôi chúng mình mua về một bó hoa
và chôm chôm mười lăm ngàn một ký
nấu nồi canh sẽ ninh nhừ một tí
để em ăn đỡ cảm lạnh qua mùa

hai đứa trồng thêm một cây cà chua
chậu rau húng, rồi một giàn rau bí
em bảo rằng thích ăn hoa thiên lý
ừ, nhưng chỗ đâu mình sẽ phơi đồ?

em của anh ơi,
em bé hiền khô
bàn tay gầy vẽ đường gân mỏng mảnh
bàn tay khép cửa khuya lùa gió lạnh
bàn tay bồng con, múc nước tưới hoa
bàn tay gảy trầm buồn những khúc ca
bàn tay mở khơi ấm trà ban sớm
bàn tay lau vệt nước vừa rơm rớm
rồi dụi vào sau áo anh

bên ngoài kia,
thế giới vẫn đua tranh
nhưng anh nhận, anh là người mỏi mệt
trận chiến này không muốn phải đi hết
chỉ muốn quay về sắp đũa cho nhau
về giũ lại dăm chiếc áo phai nhàu
và cùng uống một tuần trà chậm rãi

khi chúng ta mỏi mệt, và sợ hãi
ta vẫn ở đây,
để sợ hãi cùng nhau.

Nhược Lạc

ở đây

YK6W2842.jpg

ngồi lại đây,
anh
ở lại bày
một ván

cờ đã sắp
trà chưa chịu cạn
bà hàng xóm hôm nay
sang nhà bạn
nên giờ trưa an tĩnh bất ngờ

ngồi lại đây,
nhớ một chút này

quân cờ bé nối thành vây vòng lớn
cánh trà hé nở tung thành sóng
dập dềnh xanh trong chén nhiệm mầu

ngồi lại đây,
nói được vài câu

mớ chuyện cũ kể hoài không hết
nước cờ mới nối dài không chết
những tình yêu tha thiết buổi sinh thời

ngồi lại đây,
anh
uống cạn hơi

em sợ ngày mai cánh trà úa hỏng
sợ bàn gỗ cũng đến ngày bong tróc
và quân cờ thất lạc khóc tận đâu

nên em từ chối hẹn bao-lâu
hoặc yếu thế tin vào mai-mốt
trong tự điển không giữ lời thề-thốt

chỉ có một
hôm-nay
giữa ván cờ này
và chén trà tỏa hơi tĩnh lặng
trên tay nhau còn chiếu chung vạt nắng
từ ô cửa sổ gần bên

ngồi lại đây,
ấm lại rồi êm
và nghe tiếng tim mình tan thành nước.

Nhược Lạc

thư [02]

YK6W6542.jpg

em ơi,
tìm ở nơi đâu
một góc thuyền sầu
dăm vành trăng mẻ

em là con chim bé
ai chở em về đây
ống tay áo anh gầy
đâu đủ trời trú ngụ

anh ngồi trông – em ngủ
bao giờ em bước lên
boong?

một hôm đất tròn
lắc mình dữ dội
em ngã dúi dụi
em chui vào đời anh

con chim sẻ mong manh
em tìm ở nơi đâu
em tìm đến bao lâu
em tìm muôn kiếp sau

chẳng được hạnh phúc đâu

nhưng gió đêm hẵng thổi
đám mây thời vẫn trôi
con tàu em thẳng tới
mảnh đất nào xa xôi

em ơi, em
đi thôi!

cái chặng tàu xui rủi
cái mạn thuyền cát bụi
đã ủi đời sóng chao

anh làm mưa, làm bão
anh làm thuyền, làm đêm
anh làm sóng biển rền
anh làm bờ hải đảo

em sẽ say, sẽ nản
em sẽ ướt, sẽ đau
em sẽ rũ lại màu
áo thơ em thường khoác

đi, em, ngày tan tác
những ngư dân bỏ hoang
ra khơi họ chẳng màng
quẻ sinh hay mệnh tử

anh chẳng còn luận cứ
hoặc ý nghĩa phát sinh
anh chỉ lòng đinh ninh
rằng em – là – em sống

đời không là huê mộng
em đừng nản chim bay
em đừng thoảng qua đây
đi cùng anh – trời rộng

cánh chim đầy ước vọng,
em có thuận lòng không?

Nhược Lạc

người dưng vĩ đại

DSCF0832.JPG

chúng mình có thể sống thiếu nhau
điều ấy là chắc chắn

cơ thể anh vẫn tráng cường khoẻ khoắn
và lòng em vẫn hiền nhẹ an vui

chúng mình hẳn nhiên có những giấc ngủ vùi
sau nhiều giờ ngược xuôi vất vả
chúng mình sẽ đôi khi lòng nghiêng ngả
trước một bóng người lơ đãng bước qua

đời chúng mình rộn rã những lời ca
ngồi ăn bữa cơm rau và canh cá
không ăn chay, cũng chẳng làm sao cả
hai tư giờ, trái đất vẫn đủ quay

chúng mình, có thể, đôi khi uống say
và đôi lúc thở dài trong bóng tối
thỉnh thoảng sân si, lắm điều hối lỗi
nhưng ngày mai màu nắng vẫn lên đầy

phố mùa đông phủ cánh má đỏ hây
anh hôn lén một bờ mi xa khác
em dựa dẫm một bờ vai thô rám
và không ai phủ quyết được đời mình

em chẳng thể là cô gái thật xinh
anh chẳng phải người đàn ông toàn hảo
những điều dở hơi chúng ta hay cười nhạo,
có khi lại vướng hết vào mình

thế nhưng,
giữa bao la của những cuộc viễn chinh
anh đã dừng lại bên khóm trúc
em đã chọn trồng thêm một đoá cúc
để vườn xuân nở rộ đến hôm này

chúng ta, phải chăng, là những kẻ không may
sống cả đời chẳng thành ai vĩ đại
chỉ lặng sống qua những ngày khôn dại

riêng một hôm,
chúng ta chọn đại
để trở thành duyên nợ của đời nhau

ai mà đoán nổi chuyện mai sau
chỉ biết được hôm nay còn kề cạnh
trước đôi mắt cuộc đời sắc lạnh
thì tay mình còn ấm, ôi may

ta đi qua một đoạn trường này
để biết ơn một người dưng vĩ đại
người bình thường biết thương ta mê mải
để viết nên dăm chuyện đỗi phi thường

cảm ơn Anh,
người ta vẫn còn thương.

Nhược Lạc

bạn trà

14068005_1172011986195596_8897931987394434123_o.jpg
for my tea partner

ai cần nhất nước, nhị trà
tam pha, tứ ấm
để mà
cô đơn

tôi cần trà hữu thương hơn
cùng tôi hứng chậu nước vừa mưa xong
đựng chum thời gạn nước trong
trèo non vượt thác chỉ mong suối nguồn

trần gian cám cảnh nỗi buồn
rủ nhau đi trốn giữa muôn tuần trà

từ khi trời đất sinh ra
giọt mưa rơi xuống ấp à cỏ cây
non cao ủ lớp tuyết dày
bạch shan nồng đượm vị mây núi rừng

đau thương thả giữa lưng chừng
nhấp môi chén nước là ngưng bận lòng
cùng tôi thức ấm trà mong
cùng tôi thức lại duyên trong vạn đời

ở đây còn một thảnh thơi
hồn nhiên ngồi lại với lời thương nhau

cảm ơn bạn đã thương trà
cảm ơn bạn đã thiết tha cùng mình.

Nhược Lạc