ngày bình thường

000028.JPG

ngày đã không còn úa
cũng không còn màu xanh
hộp bút màu của anh
lòng tay em đã nắm

thiên đường không cần nắng
cũng không cần ướt mưa
hiên nhà có em chờ
anh về ăn cơm tối

lòng anh đâu quá vội
cũng đâu dám hững hờ
đèn trên phố tỏ mờ
hai bóng người đi dạo

ngoài phố đông láo nháo
hồ im tiếng cá bơi
một cánh buồm rong chơi
xếp lại vào ngăn tủ

hũ cám vừa mới ủ
còn chưa kịp lên men
bầy chim sẻ mới đến
còn chưa kịp làm quen

em đừng tin thề hẹn
nói bao giờ chẳng hay
chúng ta còn nhiều ngày
để ăn cơm nhau nấu

đời còn vui lắm, dẫu
buồn còn dài, và sâu
trên mảnh đất xạm màu
một quả dâu, vừa chín.

Nhược Lạc 

 

thương

YK6W1096
Taken by Dũng

tôi chỉ có một tấm khăn
để lau mắt em thôi ướt
nhưng làm sao tôi biết được
nỗi buồn chảy đến từ đâu

tự vô thỉ đến ngàn sau
em gom nỗi buồn trong tóc
cho đến một hôm em khóc
sợi đau đã mọc lên dầy

tôi ngồi yên lặng như mây
chúng mình là hai giọt nước
giọt sau ôm lấy giọt trước
em đừng rơi nữa, nghe em.

Nhược Lạc

Thu

Goodbye summer. Taken by D.
Goodbye summer. Taken by D.

Có một mùa thu ở đó
mùa thu mặc sơmi caro
đeo kính gọng đen
và gác chân trần trên bậu cửa gỗ

Có một mùa thu trên phố
mùa thu chạy xe màu xanh lơ
mùa thu không biết làm thơ
thế mà lá vàng vẫn rơi trên tóc

Có một mùa thu làm em khóc
không phải vì mưa giăng
không phải vì mùa thu lăng nhăng
chỉ là mùa thu đương ở đó

còn em thì ở đây.

Nhược Lạc

Que Sera Sera

21073527318_e3945fac99_z
Taken by Dũng.

Bài hát phá mọi kỷ lục nhạc nhẽo của mình. Điều kiện sáng tác khổ nhất, viết nhanh nhất, lời dài nhất. Trên một chuyến xe đêm từ Phan Rang về Sài Gòn, không đàn guitar, không điện thoại, không wifi, chỉ có mỗi cuốn sổ bé tí cùng cây bút và tự tưởng tượng ra nhạc. Cuối cùng thì cũng hoàn thành, cũng tặng được cho người-cần-tặng.

Đúng là, que sera sera. Whatever will be, will be.

Nghe tại đây a.

Continue reading

Đợi

Taken by daylahuong
Taken by daylahuong

vuông sân qua còn nắng
hôm nay đã ướt mây
xoan hồi kia còn đầy
sớm nay đã hoài phố

đàn buông một điệu cũ
nhưng anh không ở đây
khuôn mặt xương xương gầy
tay em tìm chẳng thấy

Continue reading

Golconde

Image

Thảng, trước cửa hàng nằm cuối góc đường, với mái che hình cánh cung xanh thẫm, em đã thấy anh.

Hiền như bầu trời tháng năm đã khuất. Nhìn em bằng đôi mắt màu xám tro, nắm tay em bằng lòng bàn tay đã lạnh ngắt, nụ cười dường như chẳng cách nào cất lên.

Anh ngồi đó, gảy những hợp âm trầm buồn. Mùi cafe trong cốc Golconde toả lên ngào ngạt. Không kem, không đường. Đó là thứ cafe nguyên chất, hệt như người đàn ông của em.

Căn bếp nhỏ vang lên những tiếng lạch cạch của thớt dao. Nồi canh sôi trên bếp, thơm mùi sườn non và rau củ tươi tắn. Tiếng xoong chảo, đũa thìa chạm vào nhau, hoà với giọng hát em se sẽ, cứ bay mải miết tìm cách chạm vào âm vực thăm thẳm của anh.

Continue reading

viết cho anh

IMG_20210109_074435_115

anh ơi đừng buồn
đã có em ở đây

thay anh châm đèn
những nửa đêm khó ngủ
thay anh hé cửa
những buổi sớm mờ sương

em đứng đợi ven đường
anh trở về sau màn mưa u mịch
tóc anh ướt đẫm
những giọt mưa nặng trịch
nỗi lo toan
anh mang suốt cả đời

em lại chẳng phải là trời
để mang lòng anh
đặt sang vai em gánh bớt
những cơn buồn anh khó lòng chia sớt
em chỉ kịp nhìn
trong đáy mắt anh đen

nhưng mà
anh hãy nhìn xem
sau cơn mưa đêm qua
khu vườn em xanh lá
giậu mồng tơi đang lớn
rau muống đã vươn mình
giàn thiên lý rung rinh
vẫy tay mình trong nắng
gốc đu đủ khỏe khoắn
đang trổ những nụ hoa
và trước mắt em là
cả khung trời xanh ngát

anh hãy nghe em hát
một khúc nhạc sớm mai
em hát về tương lai
của chúng mình đầm ấm

anh ơi, em thừa nhận
cuộc sống khó quá chừng
nhưng mà em vẫn mừng
vì em còn anh đó

anh ơi, em nói nhỏ
em thật rất vụng về
chẳng viết nổi lời đề
cho bài thơ thô vụng
nhưng mà em nghĩ bụng
có cần gì thơ đâu
vì trong mỗi lời cầu
nguyện lòng anh thanh thản

anh ơi anh đừng nản
anh ơi anh đừng buồn
vì em vẫn ở đây.

Nhược Lạc