Hỏi

tumblr_m04338BKaV1ro6hsxo1_500

tôi muốn biến mất có được không
khoảng một giây thôi ở trong lòng
thêm hai giây nữa trên hè phố
còn khoảng bao giây giấc đủ nồng

tôi thèm lưu luyến có được không
nếu tôi biến mất người có trông
có nghĩ thầm rằng tôi đang khóc
ở một chốn nào phố rất đông

tôi đi xa hẳn có được không
thoát luôn khỏi kiếp phận lông bông
buông đôi cánh vẫn bay mải miết
cuộc đời thoảng qua tựa lông hồng

19.08.2014 | Nhược Lạc

Bạn nhỏ

527280_415870408476428_1335463798_n
tặng T.

Tôi có người bạn nhỏ
Thương quý nhất đời tôi
Nhưng mỗi lần gặp gỡ
Lại thường cãi nhau thôi

Tôi có người bạn nhỏ
Vốn sinh cùng một nơi
Nhưng vào nơi đất khách
Mới biết nhau giữa đời

Tôi có người bạn nhỏ
Lưu giữ ở tim thôi
Chỉ mong gần nhau mãi
Dẫu sau này có đôi.

Nhược Lạc

chuyện con mèo dạy một con mèo khác chơi cờ vây

1003952_525542814208692_1701083916_n

có một con mèo nhỏ
đang học đánh cờ vây
con mèo khác mới bày
đánh như vầy mới đúng

mèo nhỏ ta lúng túng
không biết phải đi đâu
gương mặt thoáng u sầu
sao cờ vây phức tạp

mèo kia từ tốn đáp
tạp do tâm mà sinh
cờ vây vốn an bình
như trời mây ban sớm

chỉ cần lòng không gợn
những muộn phiền thế gian
đặt tĩnh tại lên bàn
nghe tâm mình lên tiếng

Nhược Lạc

Tiểu hồng gai

rose had via reasonstobreathe.tumblr_thumb[1]

Mọc mầm từ một nhánh gai non.
Nụ bé mỏng nghiêng mình đón nắng.
Luồng gió lạ, cánh mơn run rẩy.
Lá nào đòng đưa, ru hết đêm nay.

Nụ tiểu hồng ngủ với à ơi.
Rồi thức giấc nghe đời mơn trớn.
Rồi rúc rích với chim chuyền ban sớm.
Rồi mắt mở tròn ra, ngắm với nhìn.

Continue reading

Đợi

tumblr_mro47truN31r5441eo1_500

Khi con trăng không thể tròn hơn nữa,
Em sẽ chờ anh nơi mỏm đá trắng mềm
Nơi gió trở nên ấm áp
Nơi nắng trở nên khô khan
Nơi da thịt trở nên vô giác
Nơi em co mình lại, để chờ.

Anh luôn ở bên em,
Như không thể gần hơn nữa.
Nhưng lại quá đủ xa để nhớ.
Chỉ không đủ thương mà mở lời với nhau.
Continue reading

Mộng du

tumblr_mkv9fhDBDS1rmc58qo1_500

Có khi nào,
trong một đêm tĩnh vắng nào,
tôi thả mình băng qua những ước vọng lớn lao

được khoác balo lên
bước đi mạnh mẽ và dứt khoát
bằng tất cả cuồng loạn đang chảy trong huyết mạch
đi tới những nơi mà tâm trí chưa hề định liệu

chỉ để hít cho căng tràn lồng ngực
cho tàn tạ những tháng ngày xưa cũ
cho mờ ảo những chặng đường mai sau

Continue reading

Golconde

Image

Thảng, trước cửa hàng nằm cuối góc đường, với mái che hình cánh cung xanh thẫm, em đã thấy anh.

Hiền như bầu trời tháng năm đã khuất. Nhìn em bằng đôi mắt màu xám tro, nắm tay em bằng lòng bàn tay đã lạnh ngắt, nụ cười dường như chẳng cách nào cất lên.

Anh ngồi đó, gảy những hợp âm trầm buồn. Mùi cafe trong cốc Golconde toả lên ngào ngạt. Không kem, không đường. Đó là thứ cafe nguyên chất, hệt như người đàn ông của em.

Căn bếp nhỏ vang lên những tiếng lạch cạch của thớt dao. Nồi canh sôi trên bếp, thơm mùi sườn non và rau củ tươi tắn. Tiếng xoong chảo, đũa thìa chạm vào nhau, hoà với giọng hát em se sẽ, cứ bay mải miết tìm cách chạm vào âm vực thăm thẳm của anh.

Continue reading

Chờ

Image

Em làm hoa cốm mong manh
Chờ anh đến gói thơm nồng lá sen
Em làm tay chén thô men
Chờ anh tới rót hương đêm ấm lòng
Em làm sàng sẩy niêu nong
Trấu rơi xuống đất, ngọc trong giữ về
Chờ ai chờ mãi mải mê
Chờ câu hẹn ước, lời thê hôm nao

Nhược Lạc

Đàn bà đẹp thì luôn có quà

Image

“Đàn ông thường bảo rằng họ yêu vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ, nhưng là của 1 phụ nữ đẹp.”
(Thảo Ngân)

Chúng ta thường lên án đàn ông chỉ biết “yêu bằng mắt” nhưng nếu đem so với việc đàn bà thích “yêu bằng tai” thì sẽ thấy nó cũng bình thường như một dạng sở thích cá nhân mà thôi. Phàm là con người, có ai không yêu chuộng cái đẹp. Đàn ông lại càng như vậy. Khi họ choàng một mỹ từ âu yếm là “phái đẹp” lên một nửa kia của thế giới, họ đã đặt vào trong đó cả sự khát khao và mong muốn được thưởng thức cái đẹp. Cuộc đời chẳng cho không ai cái gì bao giờ. Nếu như muốn nhận được quà, hãy là đàn bà đẹp trước đã.

Đầu tiên là đàn bà, sau đó là đẹp.
Continue reading