con tôi ăn nho khô giống tôi ăn lúc nhỏ cách con nhằn lớp vỏ làm tôi cười gật gù
cả khi con nằm ngủ hay mơ mộng giật mình tôi vỗ về tiếng hét cho đêm về im thinh
con gọi pẹ pẹ ơi những tiếng rời ngọng nghịu bấy giờ tôi mới chịu tin lời mẹ ngày xưa
ngày tôi hát ru trưa “nụ mại nụ tao man” cả nhà cười tươi vang mẹ kể đi, kể lại mẹ kể hoài, kể mãi: ngày xưa con ăn nho ngày xưa con còn nhỏ con ngọng líu ngọng lo
khi tôi lau ban thờ và tỉa bớt các chân nhang tôi đang dọn đường truyền cho một cuộc gọi
cúc đại đóa hé vừa mở lời dẫn thuê bao quý khách vừa gọi đang chờ một tiếng chuông ngân vang
mùi trầm sáng không gian tinh dầu vỏ quýt lan từng tiếng gọi thơ ấu lời vành nôi đã rõ tiếng thân quen máu chảy trong người từ người này sang người khác
tiếng mõ dõng dạc đều đặn như lời kể chuyện đời nào cô Tấm cũng chết đi rồi hóa thân trong hình thái khác
như cánh bướm đi lạc cũng làm ta nghĩ về người ông đã mất ngày xưa
thời ta còn chưa biết yêu dấu một điều chi cả mà máu đã đỏ hồng như viên ngọc biết trong
và hoa biết nở chậm rãi, bền bỉ quả chín trên mâm cây nhang cháy chậm đầu đỏ âm thầm như đầu dây chờ nhấc, như thời gian chờ khấc tích tịch tiến lùi
cuộc gọi riêng tư ai nghe mới thấy một lần cúi lạy
Người ta thường nói: khi còn trẻ, hãy chọn sếp tốt thay vì việc lương cao.
Nhưng tôi có một may mắn, luôn gặp được sếp tốt ngay từ đầu, cùng với công việc có mức lương không tồi. Tất cả những người sếp tôi từng có cơ hội làm việc cùng, đều tốt đến mức đáng ngạc nhiên. Họ không chỉ rất giỏi (đương nhiên!) mà còn tốt bụng, tử tế và luôn sẵn sàng trao cơ hội cho người khác.
Đầu năm 2020, khi dịch vừa nổ ra, điều tôi nghĩ không phải là gia đình mình rồi sẽ ra sao. Trộm vía, chúng tôi vẫn ổn. Nhưng tôi nghĩ ngay tới (các) sếp của mình – những người mà bài toán họ cần giải lớn hơn tôi rất nhiều. Họ không chỉ cần lo cho hai đứa con, mà là lo cho rất nhiều gia đình trong đó có rất nhiều đứa trẻ. Họ, bằng cách nào đó, phải tính toán sao cho công ty vẫn có thể trụ lại, mà cũng “không ai bị bỏ lại phía sau”. Họ không hề than vãn, kể lể với nhân viên, mà đơn giản là suy nghĩ thêm, thu xếp cân nhắc kỹ lưỡng hơn, và tin tưởng bước tiếp.
Thật kỳ lạ, khi nhìn những con người như vậy, tôi thấy mình mạnh mẽ hơn phần nào đó. Khi nhìn thấy những người đang phải giải những đề bài quá khó, tự nhiên tôi thấy bài tập về nhà của mình trở nên dễ dàng hơn một chút, có động lực để mình tin rằng nếu cứ tiếp tục, mình sẽ giải được.
Cũng như thế, khi nhìn ra ngoài và thấy những con người đang ngày đêm nỗ lực tới cạn sức vì công việc của mình, tôi thấy những điều mình đang phải xử lý trở nên rất rất nhỏ. Chỉ là đeo một chiếc khẩu trang khi ra đường. Chỉ là ở nhà và hạn chế tụ tập. Chỉ là hoãn lại các dự định của mình thêm một thời gian nữa. Chỉ là tiết kiệm thêm một chút. Chỉ là cố gắng làm việc, thêm một chút nữa.
Nó không khó một chút nào (nếu so với họ). Và nếu mình làm tốt, mình sẽ đỡ một phần gánh nặng cho những người đang đứng ở “tuyến đầu”. Tôi luôn thấy có phần hối lỗi, khi việc mình làm không tốt khiến sếp phật lòng, hay sự sơ ý của mình có thể ảnh hưởng đến cả xã hội.
Nghĩ như thế, tôi lại quay về với những điều rất nhỏ mà mình đang làm hằng ngày. Mỗi ngày, lại làm cẩn thận và tốt hơn một chút. Một chút nữa.
“có thể đã muộn rồi không còn nơi nào cả nhưng cánh rừng đã ngã biết đâu còn mầm xanh.”
Bộ quà-thơ đặc biệt phiên bản giới hạn “Cơm nhà nói chung là êm” gồm có:
02 tập thơ “Cơm nhà nói chung là êm” kèm chữ ký và lời nhắn từ tác giả Nhược Lạc
01 bưu thiếp “Cơm nhà nói chung là êm”
01 thiệp cảm ơn
02 đôi đũa gỗ sao thủ công từ Trại Cá
02 gác đũa gỗ sao thủ công từ Trại Cá
01 chiếc khăn êm từ Trại Cá
01 hộp quà gói giấy đỏ phong vị Tết, ruy-băng đỏ và hoa khô
Trong không khí của những ngày Tết Ta đang gần kề, mong rằng bộ quà-thơ sẽ như một hơi cơm nhà, một cơn gió êm giúp mỗi người quay về với những điều êm ái nhất.
Bộ quà có hai tập thơ xinh, bạn có thể đọc một cuốn, gửi tặng người thương một cuốn. Bộ quà có hai đôi đũa sao thủ công, để mỗi bữa dùng của bạn luôn có đôi. Bộ quà có hai gác đũa, bởi vì ai cũng cần phút ngơi nghỉ. Bộ quà có chiếc khăn êm, bởi vì ai cũng mong được dịu xoa. Và bộ quà có chút phong vị Tết từ giấy gói và ruy băng rực rỡ – để chúng ta gửi tặng nhau những điều lành, êm, đẹp cho một năm mới đang sát kề.
Hiện tại, do đã hết bộ quà-thơ nên form đăng ký đã được đóng lại.
Mọi chuyện thật lạ kỳ, cái ngày mà mình bỗng nhiên có ý nghĩ rằng: tôi muốn làm một tập thơ.
Mình không biết phải bắt đầu từ đâu. Mình không muốn tập thơ của mình đơn thuần là một sự góp nhặt theo năm tháng, mà thực sự có ý tưởng chủ đạo và xuyên suốt. Một hành trình mà khi bắt đầu bước lên, ta sẽ muốn đi tiếp, đi tiếp, để xem điều gì sẽ xuất hiện.
Và một người bạn đã xuất hiện. Bạn cho mình một cái nhìn xuyên suốt và rõ ràng về chuyện nên làm một tập thơ có ý, tứ như thế nào. Rồi từ đó, một người bạn khác lại xuất hiện, bạn bắt tay vào vẽ những hình ảnh nhỏ nhắn và cảm động cho tập thơ của mình. Rồi nhà xuất bản, rồi biên tập viên, rồi người bạn lâu năm, rồi quán nhỏ giữa lòng thành phố, rồi người chị thân quý, rồi mùi hương và tiếng hát tỏa ra trong lòng.
Những căn duyên nối nhau. Người bận rộn giúp mình hoàn thành tập thơ, người góp ý từ điều nhỏ nhặt, người giúp in cả bản thảo ra, người giúp đọc soát từng lỗi chính tả, từng lối dùng từ. Người hỏi quanh tìm địa điểm, người kết nối mình đến những nghệ sĩ khác. Người nhắn tin nói rằng mong tập thơ của em từng ngày, từng ngày.
Cái lúc bắt đầu ý niệm ban sơ ấy, mình không bao giờ hình dung được chặng đường tiếp theo sẽ như thế nào. Mình thậm chí hơi sợ. Đến bây giờ, vẫn còn hơi sợ. Sợ làm không đủ tốt, sợ phụ lại quá nhiều sự giúp đỡ của những người mà họ không có bất kỳ lý do gì để phải giúp mình – nhưng vẫn giúp. Nhưng điều khiến mình hài lòng nhất ở bản thân, là mình đã không dừng lại. Mình đã luôn sẵn lòng cất lên tiếng nói để tự tìm cơ hội cho bản thân. Mình đã hỏi khi không biết, đã lắng nghe sự góp ý, đã sẵn sàng thay đổi hoặc giữ nguyên. Đã đi đủ nhiều để đến một đâu đó, gặp một điều gì đó.
Cứ mỗi ngày qua, như hôm nay, và ngày mai, mình lại thêm những phần xúc động nhỏ, vì những góp sức từ “vũ trụ” mà mình đang được nhận.
Vậy nên nếu bạn đang có một khởi niệm, mình mong bạn giữ gìn. Cứ gói vải gọn gàng lại rồi ôm trong tay, và tiếp tục đi. Có lẽ không phải ý niệm nào ban đầu rồi cũng có thể trở thành hiện thực, nhưng chặng đường bạn đi cùng ý niệm đó luôn mang lại cho bạn nhiều điều hơn bạn tưởng. Rất nhiều. Ngay cả những vấp váp khi đi qua rồi cũng là một món quà quý.
Mình vẫn là “một người đang đi”, cũng mong bạn cùng đi.