luôn đủ

IMG_9905

luôn có đủ thời gian
cho những điều ta yêu

luôn có đủ buổi chiều
cho một chén trà nhỏ
luôn đủ một chùm nho
để dành sau bữa tối

luôn có đủ cơ hội
để ôm nhau
tám cái một ngày
(hoặc hơn)

luôn có đủ lòng ơn
cho những điều ta nhận,
luôn đủ cho cơn giận:
một căn phòng tĩnh yên,
luôn đủ cho muộn phiền:
một bàn tay kề cạnh

luôn có đủ gió lạnh,
và đủ cả ấm êm
đủ mưa hắt bên thềm
đủ tay mềm khép cửa

đủ quả dưa bổ nửa
chừa lại cho người sau
đủ một giấc mơ nhàu
sớm mai người thắp lại

đủ dài,
đủ ngắn,
đủ vắng,
đủ đầy

đủ thời gian sống nơi đây
dẫu đi, cũng phủ lại dầy mầm hoa.

Nhược Lạc

biết đâu

IMG_3917

không còn chốn nào để đi cả

sông đã cạn, núi đã mòn
không còn biển không rác
không còn lá,
không còn hoa mọc bình thường

tôi bủa vây trong suy nghĩ chán chường
ra đường kẹt xe, đi về nghẹt thở
không còn thiên đàng để mơ
làm lại từ đầu

bạn đời tôi,
nói chẳng cần đi đâu
mọi thứ từ đôi tay của mình cả
bát canh ta nấu
cái cây ta trồng
mảng trời ta ngóng trông

mọi thứ từ đôi tay của mình cả

ta dặn mình,
sống gọn gàng chút nhá
dù có thể chẳng đáng là bao nhiêu
cái túi đem dùng lại
chiếc hộp rửa cất đi
mua sắm bớt một tí

chừa chỗ cho người đi
chừa cho bầy cá lội
chừa cho chim một lối
bay không ngại cụng đầu

và chừa cho chính tôi
một khoảng trời hy vọng
sớm mai đời đổ bóng
giọt nước mát về xuôi

có thể đã muộn rồi
không còn nơi nào cả
nhưng cánh rừng đã ngã
biết đâu còn mầm xanh.

Nhược Lạc

bữa trà hơi khuya

trungthu

em thương lắm
những lúc ngày ghé xuống
chầm chậm nào
cho gió đến ngồi chung

đệm sắp thêm
cho mưa xuống mát cùng
và sao sáng
nhắc khoảng trời thương nhớ

giọt sương khuya
rơi khẽ cùng nhịp thở
yên ắng nào
cho mắt bé ngủ say

anh lại ngồi xuống
cùng em đây
cùng mưa, nắng, sương, mây
và ngàn chuyện

chén trà thơm
nhắc bao điều quyến luyến
tấm bánh xinh
thay tháng Tám kể lời

ngày vội lắm,
nhưng ngày cũng thảnh thơi
đời vất vả
nhưng nhớ lời thanh thản

ta còn đây
những niềm vui tản mát
em cất trong góc nhà,
chạn bếp, giá phơi khăn
cất trong chăn, gối, nệm ta nằm
cất trong lá, trong hoa kịp thời nở
trong giấc mơ của em mềm mại thở
trong chén trà tranh thủ lúc thư nhàn

và trong câu hát lan man
hòa âm đơn giản vẫn làm tan nhau

lắng lo xin ghé về sau
khuya nay chừa chỗ nhiệm màu nữa thôi.

Nhược Lạc

(lại) về tình yêu

emai

Người ta hay nói chúng tôi là một đôi trời định. Nhưng tôi không nghĩ thế. Tôi nghĩ ngoài kia còn nhiều phương án có thể trời định hơn, dành cho mỗi đứa. Chỉ có điều tụi tôi hên hơn, được gặp nhau vào đúng thời điểm thích hợp.

Nhưng khi mới gặp nhau, tôi cũng đâu biết sau này mình sẽ lấy người này. Tôi chỉ thấy đó là một người thú vị, có thể chơi cùng được.

Chỉ khi chúng tôi đi du lịch với nhau, trải qua nhiều trắc trở nọ kia, tôi mới thấy đây là một người bạn đồng hành đáng tin.

Khi chúng tôi về ở chung nhà với nhau, tôi mới biết đây là một người rất yêu gia đình, luôn dốc sức để gây dựng và gìn giữ một mái nhà tử tế.

Khi chúng tôi ốm mệt, tôi mới biết đây là người luôn sẵn sàng chăm sóc cho người khác, và cũng khao khát mong người khác ở bên lúc ốm đau.

Khi chúng tôi có con, tôi mới biết đây là người sẵn sàng cùng mình chăm con. Một người không mấy khi nói ra, nhưng luôn làm hết sức mình để vợ bớt mệt, để dỗ con, để chăm con từ những cái dơ dáy tầy hầy nhất.

Nhưng mà, tất cả những cái đó, tôi đâu biết từ đầu. Tôi đâu biết chúng tôi hợp nhau tới đâu, có chắc ở cạnh nhau ngon lành, lâu bền được không.

Tôi chỉ thử thôi.

Thử ở bên nhau coi sao. Thử mở lòng với nhau. Thử cố gắng vì nhau. Thử lắng nghe, thử săn sóc, thử bao dung…..coi sao.

Trong quá khứ tôi cũng từng thử nhiều lần. Thử bằng trọn vẹn lòng mình, và khi không còn phù hợp nữa, mình lại tha cho nhau đi tìm người bạn tốt hơn.

Cuộc đời này khó nói cái gì là đúng hay sai. Chỉ có thử để xem cái gì phù-hợp với mình mà thôi.

Có câu nói: không có tình yêu 10 điểm, yêu một người 7 điểm thôi rồi làm cho tình yêu đó thành 10 điểm.

Tôi thấy có lý lắm. Nhưng không phải gặp ai chúng ta cũng sẵn lòng vì người đó mà vun đắp thành 10 điểm đâu. Có những người ta sẽ bỏ cuộc khi mới được 3-4 điểm, có người lên tới 6 thì ngưng, có người lên tới 9 rồi vẫn thấy rằng chưa đủ.

Vậy nên “phù hợp” ở đây là gặp được người đúng, vào thời điểm đúng – khi người đó cho mình thứ động lực để cố gắng, và cũng là khi mình đủ chín chắn để biết nên cố gắng tới bao nhiêu, cho một hạnh phúc đời thường.

Nhân một ngày Thất Tịch, nghĩ chút về tình yêu. Mong những người đang có tình yêu bên mình, hãy vui và trân trọng nhé. Những người chưa có, cũng hãy vui và trân quý bản thân mình.

Bạn nên yêu bản thân mình trước, chứ đừng chờ ai đó xuất hiện rồi mới yêu mình. Nhỡ họ không bao giờ xuất hiện thì sao chứ. 😀

Nhược Lạc

chút chuyện ngày xưa

F1000008

Nào, mình nói chuyện ngày xưa…

Hồi đi học, mình là một đứa không được bạn bè yêu thích cho lắm. Chuyện đấy kéo dài hầu hết các năm học phổ thông của mình. Mỗi năm mình lại chơi được với một hai người nào đấy, còn lại bị cả lớp ghét.

Sau này, khi mình kể lại với chồng mình về chuyện ngày xưa bị cả lớp ghét, chồng mình đã bảo là: “không bất ngờ gì, cảm thấy cực kỳ dễ hiểu”. :)))))

Anh nói rằng mình có cái vẻ khó chịu cực kỳ ấy, và không thèm quan tâm đến ai. Anh nói, thà em tỏ ra ghét một ai đấy, còn có nghĩa là em có quan tâm đến họ. Nhưng em không ghét, em đơn giản là không thèm quan tâm đến sự tồn tại của người khác. Đó là điều mà xã hội này không chấp nhận được.

Đúng quá. Mình đúng là đứa không quan tâm đến ai. Mình có quá nhiều câu hỏi và câu chuyện trong đầu, quá nhiều suy nghĩ, quá nhiều thế giới để chìm đắm. Nên trong suốt những năm phổ thông, mình chỉ thích đọc truyện tranh và nghe radio và hầu như không có người bạn nào (trừ một vài người không hiểu sao vẫn chơi với mình, hmmm).

Cũng vì thế, mình khá đồng cảm với những bạn đã từng không được bạn bè yêu thích. Trẻ con hay người lớn cũng vậy, luôn rất dễ nhận ra nguồn năng lượng giống và khác mình. Giống thì chơi, khác thì tuỳ mức độ mà bỏ qua/không thích/ ghét bỏ/ tẩy chay.

Vấn đề duy nhất mình thấy đó là lớp học là một thế giới nhỏ-bé-duy-nhất, mà học sinh thì không được có lựa chọn nào khác. Sau này, khi bước chân ra đời, mọi thứ trở nên dễ chịu với mình hơn rất-nhiều. Mình chỉ đơn giản là chơi với người hợp và bỏ qua những người không hợp. Mình không cần bắt buộc phải gặp ai đó mỗi ngày, nếu như cả hai đã không ưa nhau.

Chúng mình không-nhất-thiết phải gắn-bó với thứ mà mình không-thích.

Giá mà có ai đó nói cho mình biết những điều này ngày xưa. Rằng không được yêu thích cũng là chuyện bình thường. Rằng thời đi học rồi cũng chỉ là một giai đoạn trong đời sống, mà đời sống thì còn dài lắm, vô cùng. Rằng ai rồi cũng khác. Mình sẽ khác và những người bạn hồi đó rồi sẽ khác.

Thế giới này rộng đến mức nó có chỗ cho rất nhiều dạng người, dạng tính cách. Bạn không nhất thiết phải ép mình vào một khuôn tính cách nào đó, để nhận lại sự yêu mến, hoà đồng, ghi nhận. Và cái “khác” chắc gì đã là “sai”.

Giá mà ngày đó có ai nói cho mình biết như thế.

Nhược Lạc

cá sấu đi ngủ rồi

107535761_10218489924459069_369500452166410896_o

bạn thỏ quàng khăn đỏ
nghe mẹ đi vào rừng
nhưng bạn thỏ lừng khừng
vì bị con giữ lại

“không, thỏ con sao phải
đi vào rừng một mình?”
ok nhé, con xinh
mẹ kể câu chuyện khác

bà phù thuỷ gian ác
ếm lời nguyền ngủ say
nhưng con cự lại ngay
“ngủ nhiều thì cũng tốt” (!?)

ok, mẹ kể nốt
một chuyện này nữa thôi
con cá sấu đi chơi
gặp một con sóc nhảy

con cá sấu nóng nảy
ta đói bụng quá rồi
sóc kia hãy xem đây
ơ,

ta buồn ngủ quá
con cá sấu bật ngã
vì con ngả về sau

một giấc mơ nhiệm màu
sắp thay mẹ kể nốt.

(chắc sẽ buồn cười đây)

Nhược Lạc

chưa hiểu, mà thương.

000062

Nay mình đọc được một đoạn viết như thế này của nhạc sĩ Phạm Duy:

“Bố tôi là một trong những người Việt Nam đầu tiên cắt búi tó và mặc âu phục.

Không biết lúc chuẩn bị cắt tóc bố tôi có sai vợ lập ban thờ để làm lễ xin tổ tiên tha cho cái tội tày trời như những người cùng cảnh ngộ hay không? Nhưng sau khi bố tôi cắt tóc, bà tôi buồn rầu và căm giận đến độ từ đó trở đi, mỗi một buổi sáng vừa mở mắt dậy là bà tôi ngồi chửi con. Bà cứ ngồi ở đầu giường, không thèm đi súc miệng vì muốn làm tăng ác độ của câu chửi. Kèm theo câu chửi là câu rủa. Đệm vào câu rủa là một cái bát đàn – loại bát bằng đất nung, rẻ tiền nhất – được bà tôi đập xuống đất vỡ tan. Rủa cho bố tôi chết.

Lời rủa có vẻ hiệu nghiệm. Bố tôi chết trước bà tôi hai năm.

Mẹ tôi là con dâu nên coi thái độ đó của mẹ chồng là nghiệt ngã nhưng tôi không nghĩ rằng bà tôi là người ác tâm. Bà là đại diện của một nền văn minh cũ, mang trong lòng tất cả những tín ngưỡng rất lâu đời và khó bỏ. Việc cắt tóc của bố tôi không chỉ là một hành động chống lại mẹ, nó còn là sự đả phá một kỷ luật đã có hằng mấy trăm năm, nếu không dám nói là cả nghìn năm. Có cái gap generation nào mà không làm đau lòng những người trong cả hai thế hệ?”

Năm nay là 2020. Bạn mình (là con trai) ngỏ ý muốn để tóc dài, và mẹ của bạn ấy nói bóng gió về chuyện có thằng trộm nào đó nhảy vô vườn bứt trộm cây. Thằng trộm đó để tóc dài. (??)

Một người bạn khác (là con gái) có mái tóc rất dài và đẹp. Nhưng một ngày bạn không thấy nó đẹp nữa, bạn muốn cắt đi và nhuộm. Mẹ bạn ấy nói rằng sẽ cạo đầu bản, nếu bạn dám làm thế. Rốt cuộc, bạn mình cạo luôn. (!!)

Về mình, năm năm trước: lần đầu tiên mình đi xăm. Mình đã nháy hàng về chuyện mình muốn xăm từ hai năm trước, nhưng lần nào mẹ cũng gạt đi. Thế rồi một ngày đẹp trời, mình quyết định là hôm nay ta sẽ đi xăm, kệ. Mẹ mình đã không nói gì với mình trong suốt một tuần sau đó. Hết một tuần, chỉ lẳng lặng bảo là: đi xoá đi.

Chưa bao giờ, mình nghĩ rằng mình sai. Nhưng có lẽ, mẹ mình cũng không sai. Bạn mình không sai. Mẹ của bạn mình cũng không sai. Chúng ta chỉ sống với điều mà chúng ta tin rằng đúng nhất, cho mình và những người mình yêu.

Đối với thế hệ trước như mẹ mình, chỉ đơn giản việc có hình xăm, không cần biết là hình gì, đã là một sự đả phá to lớn rồi. Nhưng đối với thế hệ sau, việc không được phép làm một điều vốn chẳng gây hại đến ai, cũng là một sự bất công khủng khiếp.

Vậy có giải pháp gì cho khoảng cách quá lớn giữa những thế hệ hay không?

Mình không biết.

Nhưng sau tất cả những đau lòng và thương tổn, mình chỉ nghĩ: cứ chậm lại một chút, để nghe nhau.

Trước khi mắng mỏ, lắng nghe nhau. Trước khi cự cãi, mở lòng với nhau. Dù là nghe bằng lòng-để-đó chứ thật không-hiểu-nổi. Chúng ta cách nhau không chỉ 20-30 năm, mà là cả một khoảng dài của sự đổi thay văn hoá, chính trị, học vấn, quan điểm, tầm nhìn….

Bây giờ quành lại, mình vẫn thấy bố mẹ đầy rẫy những sai lầm. Bây giờ nhìn lại, mình vẫn là đứa trẻ ranh làm gì cũng hỏng trong mắt bố mẹ. Nhưng chẳng phải chúng ta vẫn sống tốt theo một cách nào đó?

Thầy Thích Nhất Hạnh từng nói “Có hiểu mới có thương” thật đúng lý.

Có điều, chưa chắc ai trong chúng ta cũng có đủ trí huệ để hiểu được mình và hiểu được người. Nhưng mà tình thương thì vẫn thương thôi. Cái thương trầy trật và sai nhiều, nhưng mà vẫn thương. Cái thương xa cách và không thể hiểu nhau dù ở ngay bên cạnh, nhưng mà vẫn thương.

Khi đi đủ xa và đủ nhiều, mình chợt nhận ra như vậy đã là quý.

Ô hoá ra không cần người khác phải thực sự hiểu và chiều theo những mong muốn của mình. Họ không ghét bỏ hay hãm hại mình đã là mừng rồi. Nữa là đây, họ vẫn thương mình.

Hiểu được như vậy, là thấy thương nhau thêm một chút. Là cái khoảng chừa ra để muốn hiểu cho nhau, sẽ rộng thêm một chút. Cứ thêm một chút, là thêm một nhịp cầu nối-nhau.

Nhược Lạc 

có đầu có đuôi, nuôi lâu cũng lớn

rose

Khi nghĩ lại về bố mẹ của mình, mình cũng không biết họ có phải là ‘bố mẹ tốt’ không. Có lẽ, như rất nhiều bố mẹ trên đời, họ cũng mắc nhiều lỗi và không được lòng con cái cho lắm. Thế nhưng, bằng cách nào đó, anh em mình vẫn lớn khôn tới ngày hôm nay.
 
Bằng cách nào đó, tuy sức khoẻ của mình bẩm sinh yếu ớt, nhưng mình vẫn sống được, vẫn lớn lên bình thường. Bằng cách nào đó, tuy mình học dốt vãi chưởng, nhưng vẫn không bị…ờm, đá đít ra khỏi nhà? Thay vào đó, mình vẫn học xong, đi làm được, kiếm tiền được, lập gia đình được.
 
Ngày xưa, mẹ mình hay bảo “Người như mày có chó nó yêu”. Gâu gâu, nhưng rồi vẫn có người yêu. Mẹ cũng hay bảo “Trời ơi ở bẩn thế sau này có con thì trét cứt lên đầu à.” Tưởng mẹ nói chơi ai dè đúng thật, sau này cứt không chỉ trét lên đầu mà còn tung toé ra quần áo, giường chiếu. Kinh khủng!
 
Thế mà mình lại có con.
 
Khi có con rồi, những lời bố mẹ nói ngày xưa dần trở nên đúng hơn. Khi có con rồi, những ‘lỗi lầm’ của bố mẹ ngày xưa mình cũng đồng cảm hơn, hiểu hơn, thương hơn, và dễ bỏ qua hơn.
 
Khi có con rồi, nhận ra mọi phương pháp cũng chỉ là lý thuyết. Thực tế luôn táp vào mặt những cơn giông chưa từng được ghi nhận trong lịch sử. Luôn luôn, chúng ta là những người thám hiểm đầu tiên.
 
Kinh nghiệm của bố mẹ ngày xưa rồi cũng không áp được vào con mình. Kinh nghiệm của ông bà càng thế, của bác hàng xóm, của chị bạn thân, của cô bán nước đầu ngõ. Luôn luôn, là thứ kinh nghiệm nghe đó vâng dạ đó, nhưng đoạn đường mình đi vẫn khác xa lời kể rất nhiều.
 
Chỉ có câu nói này, lần nào nghe qua cũng thấy được an lòng: “Có đầu có đuôi, nuôi lâu cũng lớn.”
 
Giờ nghĩ lại, không ngờ mình cũng đã cắp nách hai con nhái bén nuôi nó được tới lúc nó “phê bình mẹ làm việc quá nhiều” rồi. Thế mà như chỉ mới đây thôi, mình còn bị mắng vì không biết rặn đẻ, chồng còn bị mắng vì không biết thay bỉm cho con. Như mới đây thôi, hai đứa mình còn vật vờ vì những đêm thiếu ngủ, bế con khóc ngằn ngặt chẳng biết dỗ thế nào.
 
Nhớ lại những ngày ai cũng ra càm ràm bảo “sao nó ít tóc thế, sao nó chưa mọc răng, sao chưa nói năng…” giờ thì thôi đi nhé. Mình đã đi đủ xa để hiểu nhiều điều trong câu nói “có đầu có đuôi…”.
 
Bớt giùm những để ý nhỏ lẻ, bớt giùm những xỉa xói lỗi lầm. Trên đời chắc không có người bố người mẹ nào mà không mắc lỗi. Chắc không có người con nào chưa từng giận dỗi bố mẹ và ước mình được sinh ra trong một gia đình khác.
 
Nhưng cỏ bên đồi bao giờ chẳng xanh hơn. Chỉ có leo qua nhiều đồi rồi, thấy nhiều cỏ rồi, quành lại mới biết ơn được túm cỏ ngày xưa trong tay mình.
 
Đến giờ, đôi khi vẫn ước mình giỏi hơn, biết áp dụng phương pháp này kia cho con, nhưng không được thì thôi. Nếu không thể mua rất nhiều sách, kể nhiều chuyện hay, thì những câu chuyện ngớ ngẩn tự dưng nghĩ ra cũng có thể làm nhau bò lăn ra cười. Nếu không thể dạy những thứ như phát triển thông minh sớm, thì có thể ôm nhau và nói yêu nhau nhiều hơn, cũng được.
 
Và nếu tất cả những điều này dẫu có thành vô nghĩa, khi những đứa trẻ lớn lên và bay đi và không còn nhớ gì cả, thì cũng chẳng sao. Như chồng mình vẫn nói “em còn trông đợi gì, cứ nhìn mình thì biết, sau này con cái mình cũng vậy thôi”.
 
Mình đang làm những điều tốt nhất có thể rồi, và vậy là đủ.
 
Nhược Lạc

 

buồn

IMG_3707

nếu buồn dài quá
ngồi xuống đây đo
dài ba mét nhé
không lo, không lo

em nằm tròn vo
như loài cá bé
anh vuốt em nhé
như thời gấu bông

nỗi buồn bỏ không
sợi rầu ngắn lại
nếu em bơ mãi
buồn buồn mà phai

nằm đến sáng mai
xin đời dừng lại
chừng hai mươi tiếng

để em nằm yên
cùng với muộn phiền
cùng với liên miên
mệt nhoài gom góp

sớm nay đi họp
chim đúc kết rằng
nếu hót véo von
thì em sẽ khóc
ra mừng tiếng vui.

Nhược Lạc