năm phút

12314110_1157079517653875_5329889678974009160_n

anh dành cho một ngày
năm phút yên để thở
năm phút làm thơ
năm phút ngồi bên thềm cửa
ngắm bầy chim sáo đi rao

năm phút pha cà phê sáng
phết mứt mơ lên mẩu bánh mì
vị ngọt mật từ hạt Panama
vỗ về anh thêm chừng năm phút

năm phút nghe mưa rơi
năm phút một điếu thuốc
năm phút cất giọng gầy guộc
lời ca theo gió cuốn lên trời

năm phút ngồi thảnh thơi
năm phút vụng về đánh máy
muốn đem lòng mình trải ra biết mấy
mà đời bộn bề, câu chữ cũng tự tan

năm phút lan man
năm phút không biết làm gì cả
năm phút chờ một tin nhắn lạ
để nghĩ thêm năm phút nữa trả lời

nhưng mà em ơi,
năm phút cuối
chẳng bao giờ có thực.

Nhược Lạc 

cuộc sống khó quá chừng

000048 (1)

sống theo cách của người nào
cũng khó,
em có nhận ra không?

dù là sống kiểu người Mông
hay là sống kiểu người không biết đùa
dù là sòng phẳng được-thua
hay kì kèo mãi để mua được nhiều

dù là
một người biết điều
hay một người chẳng hiểu ta nói gì

dù người ở lại
hay người bước đi
đôi giày cũ ấy
thôi thì mang cho

em đừng suy nghĩ lắng lo
nếu cô gái ấy nhỏ người,
còn em…

thôi về mở lòng tay xem
đâu ai giống được vân mềm trên tay
ta về ấp lại lòng ngay
về trồng hoa nhỏ mọc đầy lối đi

sống không như sách được vì:
cuộc đời riêng nhất,
mình đang đi mà.

Nhược Lạc 

 

đừng đi qua phố

F1000006

đừng đi qua phố nhiều hoài bão
phố phong ba
gió thốc vội vàng

đừng đi qua phố ngổn ngang
phố hoang tàn
phố réo tên người bội phản

đừng đi qua phố lơ đãng
phố hoa rơi
hời hợt dấu chân phai

đừng đi qua phố dài
phố dài mãi
không cổng nhà mở lại

đừng đi qua phố ngây dại
qua phố thề hẹn mãi
qua phố năm mùa nghi ngại

thôi đừng qua mãi phố ngày xưa

đi qua một phố bây giờ
hàng cây lá biếc lặng chờ ban mai.

Nhược Lạc 

chén trà còn ấm hơi quen

IMG_4287

ai cũng có
một nỗi lòng để đó

đôi việc để làm
mấy chiếc bát để rửa
dăm giấc mơ còn dang dở
vài cuộc gọi chưa nghe

góc phố đầu hè
lấm tấm suy tư bỏng rát

anh ngồi nghe em hát
cây đàn cũ đi nhiều
nhưng song ca cùng em vẫn hợp

sao hơi nóng ngoài kia phả choáng ngợp
mà chén trà anh uống vẫn êm vơi

em đan một tấm thảnh thơi
để anh đi tiếp chuyến đời còn xa

đau thương quá,
lại về nhà

về đong lại một ấm trà hơi quen.

Nhược Lạc