mộc

cây mọc sân nhà
hoa mộc trổ hoa
em học anh ra vườn gom mấy nụ
trút đầy hết một bình hương gốm cũ
để dăm hôm anh lại ướp trà

hương ngọc ngà
cánh trắng như pha
mơ mộng mãi mấy mùa ong bướm ghé
đôi lúc cô đơn, lắm chiều buồn tẻ
nghĩ ngợi gì mà day dứt lòng thơm

trong nhà còn ít bạch mẫu đơn
em lẳng lặng pha một tuần độc ẩm
bà hàng xóm hẳn nghĩ em lẩm cẩm
mới kê gạch ra ngồi xổm trước hiên nhà

em thả vào cái chén ta
ba bông hoa vừa mới nở
nước trà thơm như thở
hít tràn một mùa hoa

cây hoa mộc nở trước nhà
thương nhắc đấy sao anh không về kịp.

nhược lạc

lá bàng tháng hai

lá bàng tháng hai
vãn đỏ đôi hài
người thương chia mấy dặm dài
vẫn thương

me tôi thắp vội nén hương
đêm qua mơ một giấc đường đột mơ
phố sâu chim chóc ngẩn ngơ
hẻm mờ ngõ mịt biết chờ đợi đâu

trái hồng để đấy cũ nhàu
thu đi, đông cạn, màu xuân cũng tàn

trường tan, đám trẻ hân hoan
năm tôi tuổi ấy cũng toàn an nhiên
nay da thịt đắp não phiền
thêm khôn thêm lớn thêm luyên thuyên đời

chuyện người có thế mà thôi
em thương tôi đợi hết ngời thanh xuân

chiều hôm cánh lá ân cần
so vai đỏ rụng nốt lần, rồi đi.

nhược lạc 

vừng

yk6w1103

vừng
sạch – lách – tách – sách – mách anh ngày em biếng ăn uê oải

ngày
sáng – loáng – thoáng – choáng – nắng mùa hớt hải phơi muối trầm luân

chảo
nâu – sâu – ngầu – chầu chực chờ ngón tay nổi lửa

vừa
mới hay em nghén đã ăn mừng.

chừng mực vừng đựng lưng lưng chực nổ
khổ đêm đổ nêm số muối li ti như sao mi ni
người ngủ khì đôi mắt tí hi như không biết gì nhưng vén tóc mai còn rủ rỉ
đen như đêm đen như vừng đen như phổ nhĩ ba mươi năm có lẻ

có lẽ,
người trẻ – là cơn mây nứt nẻ – oà xuống nỗi cô đơn

có lẽ,
trong giấc đêm chập chờn – còn vương vất – một màu vui no đủ

có lẽ,
đong bát cơm ngày cũ – sẽ mới hoài – lách tách tiếng vừng reo.

thế hệ nghèo
thế hệ nhổ neo

người không đủ – hạnh phúc không bao giờ là đủ
nơi chốn cũ – không biết rộn ràng xanh mơn quyến rũ, như trời xanh cánh bãi ngàn thông.

có khổ không? có kỳ không?

con sóng hôm qua dập dờn màu nỗi nhớ
nay cập bờ gieo hơi thở trắng tinh
trong tay anh là một vốc muối xinh
em ngửi thấy màu lộng khơi khát nguyện

trước thanh xuân còn bao điều quyến luyến
anh xới thêm cho một bát cơm đầy
em xúc thêm cho một muỗng vừng, đây
không ai đếm nhai bảy bảy hay một trăm lần nữa.

cánh vừng đêm thâu, cánh vừng bỡ ngỡ
cánh vừng – âm, ôm hòa, muối biển – dương
giữa bao la vạn gió lộng muôn phương
giao trọn hết cho một thìa cơm lứt.

nhược lạc 

anh

đứng trong cái bốt điện ngàn năm không người ghé
tay anh cầm ngàn năm không quẹt thẻ
đêm im tiếng muôn đời quên thỏ thẻ

chỉ có đám muỗi đêm lặng lẽ
đốt cho anh ba phát

rồi đi.

cơn ốm

000005.JPG

em ra hà nội hai hôm
thì ốm
đã tròn hăm tám tiếng

em ngủ mơ man
chảy nước miếng
như con mèo hen

khe mắt lem nhem
nào bụi, nào gỉ, nào lông mi
nào nước mắt rủ rỉ

cơn đau bụng, đau đầu
xương đau nhức lâu nhâu
như bầy kiến cắn rung rúc tràn khe suối

ơ kìa con cá đuối
nằm sõng suội khô khan

sao em không hát vang
trên cánh đồng, triền bãi
sao không cười nghiêng dại
như suốt dải đường quê

anh đâu tiếc em cơn mê
mà đắm chìm mãi thế
anh đâu thiếu em hơi ấm
mà nóng sốt miên man

anh chẳng cần em giỏi giang
anh không cần em xinh đẹp
anh đâu cần em khép nép
như một bóng hình xa

anh chỉ cần – một câu ca
khe khẽ hát trong ngày đun bếp
anh chỉ cần – một đôi dép
luôn được kề cận ấm hơi em
anh chỉ cần – vòng khăn len
em chịu quàng những khuya phải gió
anh chỉ cần – cánh mũi nhỏ
không hắt hơi sùi sụt mỗi mùa

thế thôi
đã được chưa?
hở con cá đuối bướng bỉnh
hở con cá kình liều lĩnh
hở con cá ăn vụng linh tinh

thế thôi
khỏi ốm đi
rồi anh sẽ niệm tình
mua cho ổ bánh mì – nho – nhỏ.

Nhược Lạc

thư [02]

YK6W6542.jpg

em ơi,
tìm ở nơi đâu
một góc thuyền sầu
dăm vành trăng mẻ

em là con chim bé
ai chở em về đây
ống tay áo anh gầy
đâu đủ trời trú ngụ

anh ngồi trông – em ngủ
bao giờ em bước lên
boong?

một hôm đất tròn
lắc mình dữ dội
em ngã dúi dụi
em chui vào đời anh

con chim sẻ mong manh
em tìm ở nơi đâu
em tìm đến bao lâu
em tìm muôn kiếp sau

chẳng được hạnh phúc đâu

nhưng gió đêm hẵng thổi
đám mây thời vẫn trôi
con tàu em thẳng tới
mảnh đất nào xa xôi

em ơi, em
đi thôi!

cái chặng tàu xui rủi
cái mạn thuyền cát bụi
đã ủi đời sóng chao

anh làm mưa, làm bão
anh làm thuyền, làm đêm
anh làm sóng biển rền
anh làm bờ hải đảo

em sẽ say, sẽ nản
em sẽ ướt, sẽ đau
em sẽ rũ lại màu
áo thơ em thường khoác

đi, em, ngày tan tác
những ngư dân bỏ hoang
ra khơi họ chẳng màng
quẻ sinh hay mệnh tử

anh chẳng còn luận cứ
hoặc ý nghĩa phát sinh
anh chỉ lòng đinh ninh
rằng em – là – em sống

đời không là huê mộng
em đừng nản chim bay
em đừng thoảng qua đây
đi cùng anh – trời rộng

cánh chim đầy ước vọng,
em có thuận lòng không?

Nhược Lạc

thư [01]

yk6w6497

em ơi,
tàu vừa qua ga
thượng lý –
phú thái –
hải dương –
cẩm giàng

em ơi,
chim chóc bay ngang
ngang kính
ngang đàn
ngang tàng
ngang trái

em ơi,
giấy còn một sải
bút còn một li
lòng còn sân si
không kỳ thu phí

mắt anh ti hí
gác lại màn đêm
hay khép muộn phiền
anh đi hết
cơn thức dài hoang sợ
hay mặc yên
cho đêm mộng làm thân

ai dại bảo em
cho mắt anh gần
cho tay anh ấm
cho thầm thì môi

ai dại bảo em
vui hát mấy lời
tim reo mấy thời
chân bước mấy non

đêm qua anh thức
trăng treo sáng rực
giấy anh phủ mực
anh viết:

“cho em”

anh chẳng có gì
ngoài tuổi trẻ nhá nhem
đôi khi tự ngồi – xem – như truyền hình ấn độ
cái phim chi mà dài vô độ
vô tổ chức
vô ý thức
vô hạn mức

vô thực – vô tâm

anh nghe giọng nói âm thầm
vang lên từ điện thoại
từ môi ai
hay hôm nào xa ngái

thư anh còn lại
mỗi, dấu chấm than!

nếu em nhận lấy, muộn màng
thì em gửi lại

nếu tay em ái ngại,
thì em gấp lại
thì em giấu mãi

một tờ thư.

Nhược Lạc

đám cưới

dscf0760

 

hình như nhà bên có đám cưới
cưới ai chứ chẳng phải cưới tôi

tôi làm chi có bạn mời, cau mới, áo lụa
tôi làm chi có rượu vụ, bánh oản, guốc son
tôi làm gì có mâm tròn, khoanh nếp – dày – chưng – tẻ
tôi làm gì có pháo bay tung toé
rồi nép sau lưng mẹ khóc thầm

tôi nghe từ mấy hôm nay
người ta đi thuê sạp, dựng bàn
người ta đi nhóm lửa, vun than
người ta cắm đôi bình hoa rực rỡ
người ta mua cá tôm ngoài chợ
người ta cúng ông bà tổ tiên
đôi khi nghe tiếng than phiền
dăm bảy chục ngồi thế nào cho đủ

tôi nghe đám trẻ con rỉ rủ
sắp có bánh kẹo ăn rồi
sắp được bốc vội nắm xôi
rồi chạy mấy vòng đồ-cứu

tôi nghe tiếng chim líu ríu
rau tươi mọc gọn ven sào
vườn nhà dỡ xuống cây cao
và ong quên đường bay lại

tôi nghe như có tiếng ai
luận bàn chuyện ngày ăn hỏi
xin dâu, đón rước, nhà hàng, tiệc mặn
tôi nghe có tiếng lưỡi tằng tặc
làm sao đi đường khỏi tắc,
làm sao đến hỏi đúng giờ

tôi nghe có tiếng thờ ơ
một tiếng vang lên rất nhẹ
rồi theo gió bay thổi khẽ
thờ ơ với nỗi thờ ơ

tôi nghe có tiếng như mơ
người ta vuốt lược chải chuốt
tỉa mày, dặm phấn, tô son, vẽ mắt
ngoài kia gió mùa hiu hắt
không thổi bay vạt áo xiêm

tôi nghe có tiếng quẹt diêm
mùi nhang thốt nhiên đầy chặp
tôi nghe tiếng người lắp bắp
“kính thưa quan họ hai bên…”
cô dâu chú rể thảo hiền
không biết ai mừng, ai tủi
ai thảnh thơi, ai lúi húi
tôi đang bị chải mascara
tôi không biết được là
đám tiệc đang có gì cả

chắc là nhà bên có đám
đám ai chứ, lạy giời, chẳng phải đám tôi.

Nhược Lạc

người dưng vĩ đại

DSCF0832.JPG

chúng mình có thể sống thiếu nhau
điều ấy là chắc chắn

cơ thể anh vẫn tráng cường khoẻ khoắn
và lòng em vẫn hiền nhẹ an vui

chúng mình hẳn nhiên có những giấc ngủ vùi
sau nhiều giờ ngược xuôi vất vả
chúng mình sẽ đôi khi lòng nghiêng ngả
trước một bóng người lơ đãng bước qua

đời chúng mình rộn rã những lời ca
ngồi ăn bữa cơm rau và canh cá
không ăn chay, cũng chẳng làm sao cả
hai tư giờ, trái đất vẫn đủ quay

chúng mình, có thể, đôi khi uống say
và đôi lúc thở dài trong bóng tối
thỉnh thoảng sân si, lắm điều hối lỗi
nhưng ngày mai màu nắng vẫn lên đầy

phố mùa đông phủ cánh má đỏ hây
anh hôn lén một bờ mi xa khác
em dựa dẫm một bờ vai thô rám
và không ai phủ quyết được đời mình

em chẳng thể là cô gái thật xinh
anh chẳng phải người đàn ông toàn hảo
những điều dở hơi chúng ta hay cười nhạo,
có khi lại vương hết vào mình

thế nhưng,
giữa bao la của những cuộc viễn chinh
anh đã chọn dừng lại bên khóm trúc
em đã chọn trồng thêm một đoá cúc
để vườn xuân nở rộ đến hôm này

chúng ta, phải chăng, là những kẻ không may
sống cả đời chẳng thành ai vĩ đại
chỉ lặng sống qua những ngày khôn dại

riêng một hôm,
chúng ta chọn đại
để trở thành duyên nợ của đời nhau

ai mà đoán nổi chuyện mai sau
chỉ biết được hôm nay còn kề cạnh
trước đôi mắt cuộc đời sắc lạnh
thì tay mình còn ấm, ôi may

ta đi qua một đoạn trường này
để biết ơn một người dưng vĩ đại
người bình thường biết thương ta mê mải
để viết nên dăm chuyện đỗi phi thường

cảm ơn Anh,
người ta vẫn còn thương.

Nhược Lạc