ngày bình thường

000028.JPG

ngày đã không còn úa
cũng không còn màu xanh
hộp bút màu của anh
lòng tay em đã nắm

thiên đường không cần nắng
cũng không cần ướt mưa
hiên nhà có em chờ
anh về ăn cơm tối

lòng anh đâu quá vội
cũng đâu dám hững hờ
đèn trên phố tỏ mờ
hai bóng người đi dạo

ngoài phố đông láo nháo
hồ im tiếng cá bơi
một cánh buồm rong chơi
xếp lại vào ngăn tủ

hũ cám vừa mới ủ
còn chưa kịp lên men
bầy chim sẻ mới đến
còn chưa kịp làm quen

em đừng tin thề hẹn
nói bao giờ chẳng hay
chúng ta còn nhiều ngày
để ăn cơm nhau nấu

đời còn vui lắm, dẫu
buồn còn dài, và sâu
trên mảnh đất xạm màu
một quả dâu, vừa chín.

Nhược Lạc 

 

ừ,

000005.JPG

ừ,
anh thấy mệt
và rất nhớ em.

cơn mưa tháng hạ
đã rơi cũ mèm

sao em còn mê mải
đong những chuyện hôm-mai
gió ngày sau vẫn thổi
niềm vui đâu quá dài
đêm buồn đâu trắng mãi
thức làm chi, u hoài

Continue reading

.đừng phơi áo trong ngày nồm ẩm

000040.JPG

không còn đôi mắt nhìn lại
không mặt trời để chiếu rọi hôm qua
không đủ một ánh trăng tà
soi viết lại bài thơ hôm trước
không còn châm thêm phích nước
để pha nốt mấy xác trà
không còn nhớ nổi bài ca
đã hát trong chiều xưa ấy
không còn giữ được tấm giấy
luồn tay nhét dưới ngăn bàn
không còn đủ tâm can
để đau lại vết thương đã kéo

Continue reading

tháng tư nhớ ai

12316553_1157079430987217_862384812961112901_n
Taken by Linh Neko

Có khi chỉ gió mùa tràn qua êm thắm
Có khi chỉ con trăng lơ lửng phiêu linh
Có khi chỉ một phút lặng thinh
Ngỡ mình như đóa quỳnh hương đẫm ướt

Có khi là một bóng ai tha thướt
Áo hoa em ngợp kín một trưa hè
Có khi là một hàng me
Ôm trọn kỷ niệm những mùa thương nhớ

Có khi là một phút bỡ ngỡ
Mơ hồ tưởng chạm được vào yêu đương
Đặt con tim nằm giữa vô định phương
Rồi hỏi mình
Tháng tư nhớ ai nhỉ?

Nhược Lạc

thương

YK6W1096
Taken by Dũng

tôi chỉ có một tấm khăn
để lau mắt em thôi ướt
nhưng làm sao tôi biết được
nỗi buồn chảy đến từ đâu

tự vô thỉ đến ngàn sau
em gom nỗi buồn trong tóc
cho đến một hôm em khóc
sợi đau đã mọc lên dầy

tôi ngồi yên lặng như mây
chúng mình là hai giọt nước
giọt sau ôm lấy giọt trước
em đừng rơi nữa, nghe em.

Nhược Lạc

thăm Tà Xùa

IMG_5001
Taken by Dũng

dẫu thiên đường ngàn năm vẫn vậy
con rồng say ngủ mãi cũng trở mình

dấu chân người giữa lặng thinh
đau thương chung mạch nặng tình núi non
tim người đương lúc hồng son
mắt hoen lệ giấu mỏi mòn đá thơ

thương mầm shan tuyết đợi chờ
màn mưa thiên phúc để mơ giấc lành
núi thiêng thủa ấy rất xanh
ai phơi tuyết trắng để hanh nỗi buồn

khấn lời ước nguyện mưa tuôn
phận duyên so tính còn muôn dặm dài
mặt trời xuống thở ngang vai
cánh chim đổ bóng ngày phai mất rồi

ừ ta về với nhà thôi
khói thơm đã nhắc một nồi cơm êm.

Nhược Lạc

Mặc cả

YK6W2312
Taken by Dũng.

Em đừng mặc cả thời gian
Trăm năm ai cũng vội vàng như ai
Phận duyên rồi sẽ nhạt phai
Sớm nay chớm nụ để mai tiêu điều

Em đừng mặc cả tình yêu
Nhân gian không thể đoán điều trái tim
Người thương sao dễ đi tìm
Chuyện yêu có thể thành phim rất buồn

Em đừng mặc cả mưa tuôn
Hàng cây năm ấy cũng buồn như em
Cứ ngồi lẳng lặng mà xem
Mưa đau một nỗi cũ mèm lâu nay

Em đừng mặc cả cơ may
Ngọc ngà đâu dễ lọt tay bao giờ
Nắng buông thả một câu thơ
Động lay phiến lá để chờ thiên thu

Em đừng mặc cả phù du
Bao nhiêu mộng đẹp chẳng bù đau thương
“Đường xa mỏng mộng vô thường
Trái tim chợt tỉnh tôi nhường nhịn tôi”

Nhược Lạc 

(*) Trịnh Công Sơn

cho vừa

YK6W0837
Taken by Dũng.

tôi không đến cũng chẳng đi
tôi là ngọn gió từ vô vi mà
trời cao biển rộng chẳng qua
vốn từ tâm ấy sinh ra muôn trùng

tôi và người cũng thành chung
hoa thơm gặp gió khéo cùng tỏa hương
dầu mai phiêu bạt muôn phương
cũng là đưa lối dẫn đường tới nhau

trên đời nào có khổ đau
nếu tôi không vẽ mắt màu bi ai
trăm năm ấy cũng chẳng dài
bao nhiêu giấc mộng trần ai cho vừa.

Nhược Lạc