Chờ

Image

Em làm hoa cốm mong manh
Chờ anh đến gói thơm nồng lá sen
Em làm tay chén thô men
Chờ anh tới rót hương đêm ấm lòng
Em làm sàng sẩy niêu nong
Trấu rơi xuống đất, ngọc trong giữ về
Chờ ai chờ mãi mải mê
Chờ câu hẹn ước, lời thê hôm nao

Nhược Lạc

Thư viết cho người con trai của em

tumblr_m3zpsdcNgT1qhllmto1_500

Nếu được chọn thêm một lần nữa
Em sẽ chẳng yêu người như thế bao giờ
Người con trai kém mình vài tháng tuổi
Đáng gọi mình một tiếng chị xưng em

Người con trai hay hứa sẽ mua kem
Sẽ dỗ dành, kiên nhẫn khi mình giận dỗi
Sẽ đưa lưng cho mình đánh, đưa vai cho mình dựa
Sẽ không bỏ rơi ngay cả khi mình nói những phũ phàng

Continue reading

viết cho anh

IMG_20210109_074435_115

anh ơi đừng buồn
đã có em ở đây

thay anh châm đèn
những nửa đêm khó ngủ
thay anh hé cửa
những buổi sớm mờ sương

em đứng đợi ven đường
anh trở về sau màn mưa u mịch
tóc anh ướt đẫm
những giọt mưa nặng trịch
nỗi lo toan
anh mang suốt cả đời

em lại chẳng phải là trời
để mang lòng anh
đặt sang vai em gánh bớt
những cơn buồn anh khó lòng chia sớt
em chỉ kịp nhìn
trong đáy mắt anh đen

nhưng mà
anh hãy nhìn xem
sau cơn mưa đêm qua
khu vườn em xanh lá
giậu mồng tơi đang lớn
rau muống đã vươn mình
giàn thiên lý rung rinh
vẫy tay mình trong nắng
gốc đu đủ khỏe khoắn
đang trổ những nụ hoa
và trước mắt em là
cả khung trời xanh ngát

anh hãy nghe em hát
một khúc nhạc sớm mai
em hát về tương lai
của chúng mình đầm ấm

anh ơi, em thừa nhận
cuộc sống khó quá chừng
nhưng mà em vẫn mừng
vì em còn anh đó

anh ơi, em nói nhỏ
em thật rất vụng về
chẳng viết nổi lời đề
cho bài thơ thô vụng
nhưng mà em nghĩ bụng
có cần gì thơ đâu
vì trong mỗi lời cầu
nguyện lòng anh thanh thản

anh ơi anh đừng nản
anh ơi anh đừng buồn
vì em vẫn ở đây.

Nhược Lạc

Daisy

Image

Đóa cúc dại sớm nay trước hiên nhà,
có phải là anh lén đặt từ tối qua không thế?

Những mùa ú mê, sao không để gọi nhau tên tình ái
Lại âm thầm giấu đi vụng dại
Để trong mơ hốt hoảng níu tay về
Chắc tìm được đâu.

Em không ngừng vẽ suốt bấy lâu
Phác họa màu cúc trắng trong tim anh đấy
Vẫn không lan qua nổi hàng rào cao chưa tới đầu gối
Hoặc cứ vô tình mà lắc đầu từ chối
Chỉ đứng từ xa mà ngóng lại phía nhau.

Chẳng biết lúc nào sẽ nảy mầm những cơn đau
Khi cúc dại thiếu nắng không cách nào khỏa lấp
Thì tình yêu cứ để riêng mình em ủ ấp
Vì đường đời tấp nập
Nên chúng mình mặc sức lướt qua nhau.

Nhược Lạc

Hey – Daisy (ost)

Em chẳng sợ dẫu trời sẽ mưa

tumblr_lp3bqnQvWw1qj9i41o1_500

Em chẳng sợ dẫu trời sẽ mưa
Có nhòa hết những lời anh đã hứa
Mây đen tới lòng em còn xanh vợi
Nắng trầm hương hơn nắng buổi ban đầu

Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu
Nhắc em nhớ dấu chân mình buổi ấy
Gối còn vương giấc trưa anh ngủ vội
Lá trên cành rung nhẹ đón mùa yêu

Mưa dịu đi cái nắng của ngày
Đường chập choạng có anh dìu khỏi ngã
Giấc chẳng say có lời em yên ả
Ru tình mình giữa hạnh phúc mong manh

Bản nhạc ngày xưa khúc hát ngày xưa
Tuổi thơ ta là nơi hiền hậu nhất
Dẫu đường đời lắm đổi thay mệt nhọc
Cũng để vun trồng tổ ấm mai sau

Trọn lòng em, em sẽ chẳng quên đâu
Dẫu trời mưa đổi mùa theo gió
Cây với lá với người thay đổi cả
Em vẫn là em với lửa trái tim hồng

Anh đừng sợ nếu rồi trời sẽ mưa
Em sẽ giữ từng nhành cây, trái quả
Hong áo mình trước hiên nhà lộng gió
Ngày nay chúng mình còn yêu nhau anh ơi.

|gửi về Lưu Quang Vũ và tháng Tư|

Nhược Lạc

Muguet de Mai

tumblr_lm3p5uH1Vz1qhlh68

Tháng năm về rồi, anh có nghe
Muguet trở mình reo rất khẽ
Âm vang mùa nao nức một thời trẻ
Thả trôi đi theo ngọn gió lành thơm

Muguet hiền hát một khúc nhẹ mơn
Nở ra mềm cả khung trời trong vắt
Như khi anh nhìn thật sâu vào đáy mắt
Ở trong em là gương mặt của anh

Anh sẽ thấy cuộc đời như một bức họa xanh
Trên ngực áo anh thơm một nhành muguet
Êm mềm như chiều nào hai đứa hẹn
Xõa lòng mình lặng ngắm hoàng hôn buông.

*

Ở Pháp họ có truyền thống vào ngày 1/5 sẽ tặng nhau Muguet thay cho lời chúc hạnh phúc. Vì ý nghĩa của Muguet chính là “hạnh phúc trở về”. Tháng 5, hãy hứa là sẽ an nhiên đi.

Ta đang

Image

Ta đang sống hay là ta đang mơ 
Khi chuỗi ngày trôi qua bỗng êm hơn bao giờ hết 
Khi mở mắt ra là thấy kề bên yêu thương vô bờ bến 
Khi từng hơi thở đi qua đều chỉ sống cho hôm nay 

Trên môi ta không còn nhuốm vị mặn cay 
Lúc chiều tàn không thảy hồn mình về chân trời vô định 
Không còn giày xéo tâm can trong màn đêm u mịch 
Rồi gió lùa cũng không làm khóe mắt ta run run 

Continue reading