/ hạ /

YK6W1634

hạ vắt sang mùa
với trắng hoa
ở đây nao nức
bởi hương trà
có anh ngồi trước
hiên nhà cổ
lặng lẽ nghiêng đầu
cắt móng tay

mùa nắng om trời
cho lá say
có đôi ong bướm
rộn hoa ngày
có dăm bé gái
thơ ngây thế
thỏa sức nô đùa
khoe áo bay

mùa mơ chín âm thầm như mây
ta đem giấu thật sâu vào lọ kín
ủ với mật thơm hay muối mặn
ước mơ ở mãi chốn ta nằm
ta vẫn nhớ ly nước thơm thủa bé
vị ngọt thanh, chút xíu mặn đầu môi
đủ cho trái tim thơ ấu bồi hồi
chui rúc vào ngủ say trong lòng mẹ

hôm nay anh gom những vòm mơ khẽ
dưới hiên nhà êm ấm của ta
nơi có con mèo đen già cỗi
uê oải nằm nghiêng ngáp la đà
căn nhà của ta những ngày nắng hạ
có nắng, có mưa, gió bão vô chừng
có lúc vui mừng, có buồn lẫn tủi
có đêm thâu lụt lội,
chia nhau nửa vốc gạo rang

bây giờ mùa hạ lại sang
mơ lại vàng như mùa năm ngoái
gió lại ngân như chiều xa ngái
anh nắm tay em năm ngón xanh gầy
em còn anh đây,
                            ta còn nhau vậy
còn khúc ru con, còn đầy mật nắng
còn tô cơm trắng, còn sải chiếu hoa
còn tấm chăn ga, còn nồi nước mát
em ngồi ca hát:
                           “tích tịch tình tang
ai mang lo lắng đi hoang
để con tôi ngủ khẽ khàng thảnh thơi”

trưa nay giũ áo ra phơi
những sợi vải thơm mùi mát sạch
em co chân, gối đầu đọc sách
hoặc rúc tay vào túi áo anh
năm ngón tay lạnh, hai bàn tay mảnh
hạ của chúng mình thật xanh
như màu nước trà ban sớm
như mầm cây anh gieo mới lớn
như đòng đưa câu hát dịu hiền

có thể mai lại mưa bão liên miên
căn nhà ngập những đêm không hẹn trước
em ngủ nghiêng,
đong chân theo mùa nước
còn anh tất tả kê đồ
thì sớm nay chăn áo vẫn khô
nắng vẫn phủ khắp vườn xanh lá
anh bắc nồi cơm, em xào rau giá
đưa chuyện nhau nghe những nỗi nhật thường

em của ân cần, hạ của yêu thương
sợ gì đâu khi bão còn chưa đến.

Nhược Lạc

 

bạn đường

YK6W0575.jpg

như bài hát từng vang lên trong máy
anh gửi nghe từ những thủa ban đầu
như lời nhắc của anh chàng năm ấy
chúng ta là gì – ngoài những bụi sao bay

bờ vai anh kề cận buổi hôm nay
dù trước đây không phải lời hứa hẹn
ý nghĩa cuộc đời vẫn không sao biết hết
chỉ sao trời ôm ấp lấy tay nhau

anh lại đưa em đến ga tàu
đi một chuyến không biết bờ bến cuối
đôi chân của mình bảo nhau – chưa mỏi
nên còn mơ háo hức gió đồng xa

đôi khi em nhắc chuyện ngày qua
khi anh dắt em ra tận miền biên hải
cùng nhau leo bao núi đồi triền bãi
và chia nhau quả táo dưới hiên trời

chúng ta uống cạn nước trong một hơi
rồi say ngủ giữa tiếng mưa rầm rộ
chui lên chuyến xe đêm còn hai chỗ
và chia nhau mỗi đứa một tai nghe

mắt em xanh như lá mùa hè
đóa môi thắm rực màu gấc chín
đôi khi anh muốn em cười thật ít
để trời xanh không vuột khỏi tay mình

người bạn đường đôi lúc lặng thinh
và đôi lúc hát vui cười nghiêng ngả
dù dịu dàng hay dăm lần cãi vã
vẫn dụi đầu trên ngực áo ngủ say

chúng ta đã nói rất nhiều – về duyên may
như bữa cơm mỗi ngày cùng nhau nấu
như mảnh vườn có hoa thơm trái đậu
như trà thơm trong ngát vị xuân ngời

tháng tư sang, mây trắng lại cất lời
thương nhắc mãi vụ trà xuân năm ngoái
anh muốn rủ em băng núi rừng xanh ngái
ghé về thăm gốc cổ thụ hôm xưa

bạn đường ơi, em đã thức dậy chưa?
mơ gì đấy những giấc đời chẳng thật
bên ngoài kia phố phường đang tất bật
anh rủ em đi trốn chuyện-con-người

ta lại nằm giữa núi đồi thảnh thơi
để nghe gió hát reo vào ga mới
những con tàu mình đi không bến đợi
nhưng em còn cơm nắm ở trong tay
nhưng em còn hơi ấm của anh đây
còn chén trà thơm nóng bên này
còn bài hát nao nức lời tuổi trẻ
còn suối trong, còn lá rừng xao khẽ
còn bao điều đang ngóng đợi em, em.

bạn đường ơi, em hãy thức mà xem
giấc đời ấy đang hát lời thành thật.

Nhược Lạc

mộc

cây mọc sân nhà
hoa mộc trổ hoa
em học anh ra vườn gom mấy nụ
trút đầy hết một bình hương gốm cũ
để dăm hôm anh lại ướp trà

hương ngọc ngà
cánh trắng như pha
mơ mộng mãi mấy mùa ong bướm ghé
đôi lúc cô đơn, lắm chiều buồn tẻ
nghĩ ngợi gì mà day dứt lòng thơm

trong nhà còn ít bạch mẫu đơn
em lẳng lặng pha một tuần độc ẩm
bà hàng xóm hẳn nghĩ em lẩm cẩm
mới kê gạch ra ngồi xổm trước hiên nhà

em thả vào cái chén ta
ba bông hoa vừa mới nở
nước trà thơm như thở
hít tràn một mùa hoa

cây hoa mộc nở trước nhà
thương nhắc đấy sao anh không về kịp.

nhược lạc

cơn ốm

000005.JPG

em ra hà nội hai hôm
thì ốm
đã tròn hăm tám tiếng

em ngủ mơ man
chảy nước miếng
như con mèo hen

khe mắt lem nhem
nào bụi, nào gỉ, nào lông mi
nào nước mắt rủ rỉ

cơn đau bụng, đau đầu
xương đau nhức lâu nhâu
như bầy kiến cắn rung rúc tràn khe suối

ơ kìa con cá đuối
nằm sõng suội khô khan

sao em không hát vang
trên cánh đồng, triền bãi
sao không cười nghiêng dại
như suốt dải đường quê

anh đâu tiếc em cơn mê
mà đắm chìm mãi thế
anh đâu thiếu em hơi ấm
mà nóng sốt miên man

anh chẳng cần em giỏi giang
anh không cần em xinh đẹp
anh đâu cần em khép nép
như một bóng hình xa

anh chỉ cần – một câu ca
khe khẽ hát trong ngày đun bếp
anh chỉ cần – một đôi dép
luôn được kề cận ấm hơi em
anh chỉ cần – vòng khăn len
em chịu quàng những khuya phải gió
anh chỉ cần – cánh mũi nhỏ
không hắt hơi sùi sụt mỗi mùa

thế thôi
đã được chưa?
hở con cá đuối bướng bỉnh
hở con cá kình liều lĩnh
hở con cá ăn vụng linh tinh

thế thôi
khỏi ốm đi
rồi anh sẽ niệm tình
mua cho ổ bánh mì – nho – nhỏ.

Nhược Lạc

thư [02]

YK6W6542.jpg

em ơi,
tìm ở nơi đâu
một góc thuyền sầu
dăm vành trăng mẻ

em là con chim bé
ai chở em về đây
ống tay áo anh gầy
đâu đủ trời trú ngụ

anh ngồi trông – em ngủ
bao giờ em bước lên
boong?

một hôm đất tròn
lắc mình dữ dội
em ngã dúi dụi
em chui vào đời anh

con chim sẻ mong manh
em tìm ở nơi đâu
em tìm đến bao lâu
em tìm muôn kiếp sau

chẳng được hạnh phúc đâu

nhưng gió đêm hẵng thổi
đám mây thời vẫn trôi
con tàu em thẳng tới
mảnh đất nào xa xôi

em ơi, em
đi thôi!

cái chặng tàu xui rủi
cái mạn thuyền cát bụi
đã ủi đời sóng chao

anh làm mưa, làm bão
anh làm thuyền, làm đêm
anh làm sóng biển rền
anh làm bờ hải đảo

em sẽ say, sẽ nản
em sẽ ướt, sẽ đau
em sẽ rũ lại màu
áo thơ em thường khoác

đi, em, ngày tan tác
những ngư dân bỏ hoang
ra khơi họ chẳng màng
quẻ sinh hay mệnh tử

anh chẳng còn luận cứ
hoặc ý nghĩa phát sinh
anh chỉ lòng đinh ninh
rằng em – là – em sống

đời không là huê mộng
em đừng nản chim bay
em đừng thoảng qua đây
đi cùng anh – trời rộng

cánh chim đầy ước vọng,
em có thuận lòng không?

Nhược Lạc

thư [01]

yk6w6497

em ơi,
tàu vừa qua ga
thượng lý –
phú thái –
hải dương –
cẩm giàng

em ơi,
chim chóc bay ngang
ngang kính
ngang đàn
ngang tàng
ngang trái

em ơi,
giấy còn một sải
bút còn một li
lòng còn sân si
không kỳ thu phí

mắt anh ti hí
gác lại màn đêm
hay khép muộn phiền
anh đi hết
cơn thức dài hoang sợ
hay mặc yên
cho đêm mộng làm thân

ai dại bảo em
cho mắt anh gần
cho tay anh ấm
cho thầm thì môi

ai dại bảo em
vui hát mấy lời
tim reo mấy thời
chân bước mấy non

đêm qua anh thức
trăng treo sáng rực
giấy anh phủ mực
anh viết:

“cho em”

anh chẳng có gì
ngoài tuổi trẻ nhá nhem
đôi khi tự ngồi – xem – như truyền hình ấn độ
cái phim chi mà dài vô độ
vô tổ chức
vô ý thức
vô hạn mức

vô thực – vô tâm

anh nghe giọng nói âm thầm
vang lên từ điện thoại
từ môi ai
hay hôm nào xa ngái

thư anh còn lại
mỗi, dấu chấm than!

nếu em nhận lấy, muộn màng
thì em gửi lại

nếu tay em ái ngại,
thì em gấp lại
thì em giấu mãi

một tờ thư.

Nhược Lạc

em ăn cơm,

tumblr_inline_o18gxgt4rg1qhlh68_1280

một ngày ba bữa
chén cơm vừa nửa
lọ muối vừa rang

em ăn hàng
mà không ăn được
lời nói em buồn bực
anh tặc lưỡi, bắc nồi

em chỉ có
một cái bụng thôi
mà phiền nhiễu,
mà đầy, rộng.
em múc bát canh lõng bõng
ngúng nguẩy
em chỉ. cơm.

không ai bằng. anh hơn.
không ai cần. em chịu.
không ai đòi. em níu.

em thèm khói bay
nhớ mùi ấm bếp
nhớ xoong cơm nếp
nhớ sải chiếu hoa

“em đi bao hết can qua
trở về với chốn gọi là nhà em”

nhìn xem ba núi bốn bề
mấy sông mấy ruộng mấy đê thì vừa
giang hồ chỉ khóc bếp trưa
nải tay chỉ rũ lúc vừa xới cơm

em cần gì nữa. hơn. hơn
cần anh về lại,
biết ơn cơm nhà

còn đây một mớ tóc xòa
chờ tay người vén, lại xoa đầu cười
còn tô cơm lứt thảnh thơi
so nhai rất kỹ để vời an nhiên.

Nhược Lạc