
không có ngôi nhà sẵn có
không sẵn bếp hồng
không sẵn nồi niêu
không sẵn những buổi chiều
với bình yên ngồi sẵn

không có ngôi nhà sẵn có
không sẵn bếp hồng
không sẵn nồi niêu
không sẵn những buổi chiều
với bình yên ngồi sẵn

ai cũng có
một nỗi lòng để đó
đôi việc để làm
mấy chiếc bát để rửa
dăm giấc mơ còn dang dở
vài cuộc gọi chưa nghe
góc phố đầu hè
lấm tấm suy tư bỏng rát
anh ngồi nghe em hát
cây đàn cũ đi nhiều
nhưng song ca cùng em vẫn hợp
sao hơi nóng ngoài kia phả choáng ngợp
mà chén trà anh uống vẫn êm vơi
em đan một tấm thảnh thơi
để anh đi tiếp chuyến đời còn xa
đau thương quá,
lại về nhà
về đong lại một ấm trà hơi quen.
Nhược Lạc

tôi đi qua phố Nguyễn Công Trứ
bầy bầy hàng hóa nối đuôi nhau
chợ giời, chiếu đất, người mau
con đường, cánh lá, làu bàu tiếng than
sữa chua nếp cẩm, bánh flan
hàng chè vẫn bán cạnh hàng bún riêu
tôi ngồi với chút tiêu điều
ngày thơ bé vẫn được chiều đi ăn
tôi đi qua với tháng năm
gian hàng tạp hóa vẫn nằm đấy thôi
bánh chay cùng với bánh trôi
ông tôi dặn lấy năm bìa đậu mơ
ngày tôi chưa biết làm thơ
bây giờ ông cũng chẳng chờ được nghe.
Nhược Lạc

Trong căn nhà cấp bốn,
nhiều cây xanh
và gió hát bốn mùa
bố dạy con trồng cà chua,
hái hồng xiêm
thái rau muống cho gà
và học cách vuốt ve bầy chó

Những ngày tập nói, câu mẹ nghe con nói nhiều nhất chính là “cái gì đây mẹ?”. Còn câu nhiều thứ hai là “con không biết ạ.”

đừng tin quá vào điều đang đúng
vì mùa đông dẫu lạnh rồi lại
xuân
vì vòng tay ngày đó rất ân cần
qua đoạn ấy sẽ thuộc về ai
khác
vì hôm nay những bụi bờ cỏ rác
một ngày nao sẽ trổ đầy cỏ hoa
và rừng cây xanh rì trước mắt ta
đâu ai chắc sẽ không thành trống vắng
đừng tin quá vào bầu trời ruộm nắng
cứ vui thôi, nhưng biết
sẽ là đêm
để quãng đường không gợi, níu gì thêm
và duyên, số vơi vài phần nghiệt ngã
nếu hôm nay biết điều gì đúng quá
biết vậy thôi,
toan cự-cãi làm gì
rồi một mai khi phố xá lặng đi
ta sẽ nhớ ra rằng
mình
quên
mất
(mọi chuyện đời theo gió cuốn mà thay)

mỗi đứa trẻ là một miền đất khác
có đồng xanh xào xạc gió hồn nhiên
có loài hoa bên triền đá nở hiền
và cây trái vươn mình chờ đậu quả
mỗi đứa trẻ là một hành tinh lạ
lấp lánh sao và rộn rã niềm vui
có hành tinh lại e ấp ngủ vùi
hay khe khẽ hát một bài ca mới

ngày này năm ấy
facebook nhắc
ta đã ở đâu đó trong nhau
bạn đã like một status của mình
với niềm vui sướng của những điều mới lạ
mà không một ai đoán biết
về thương tổn mai sau
bữa cơm ta đã dùng
những điều ta đã nói
rớt lại đâu đó
bảy năm xa xôi