nghe

và đây,
em lắng nghe anh
như thể tiếng nhạc
như là vô thanh

ban mai
nở cánh hoa lành
anh giang tay đón
một nhành hoa ngơ

thế gian
lắm chuyện vẩn vơ
trùm chăn, em đọc
một bài thơ hay

biết là
nước mắt thì cay
bát cơm thì ngọt
môi này thì êm

về nghe lại
tiếng lòng đêm
phía đông đổi gió
qua thềm

sẽ qua.

Nhược Lạc

ở lại

dù sao anh cũng mong
rằng em sẽ ở lại

dù đường xa hơi ngại
dù lá nhắc: giông về
lòng anh như bờ đê
đứng trước giờ đổ ngã

dù điều này: khó quá!
dù còn: ốc đảo riêng em!
dù đoán xem: sau cơn bão
anh sẽ bị cuốn đi ngàn mấy dặm?

anh đâu chắc.

lời ca buồn anh hát
thật ra đâu phải điều sáng tác
là câu kể lâu rồi
của tháng năm

nhưng hôm nay,
giữa chốn anh nằm
dù sao cũng mong
chẳng toàn cỏ úa

mong rằng em gõ cửa
nhẫn nại tới lúc hé lòng
mong rằng giữa cơn giông
em mang đến:
một quyết lòng nắng ấm

anh sẽ thức dậy
dù rất chậm
dù lá đau tàn tạc bão bùng

dù là phận bé vô cùng
cũng nương sao sáng
mà bừng sớm mai

vậy nên,
vẫn muốn một-ai

anh vẫn nhớ
mong rằng em ở lại.

Nhược Lạc

ngày bình thường

Tôi có vấn đề gì đó với những ngày đặc biệt, tôi biết.

Hồi trước tôi không ghét sinh nhật lắm. Nhưng từ ngày tôi biết nó là một cái gì đó đặc biệt, tôi bỗng nhiên sợ hãi. Tôi luôn bị giận vì không nhớ sinh nhật người khác. Nhưng mọi người đâu biết đến sinh nhật của mình tôi còn chẳng nhớ.

Tương tự như thế, ngày kỷ niệm, ngày lễ lạt, từ lịch dương cho tới lịch âm. Mỗi khi có ai đó hỏi tôi “có biết hôm nay là ngày gì không?” là lại gieo vào lòng tôi một nỗi bất an, một drama gì đó sắp xảy ra.

Cũng vì như thế, mà tôi càng không biết phải tặng quà hay làm một điều gì đó để thể hiện trong ngày đặc biệt. Cái sinh nhật đầu tiên chúng tôi ở bên nhau, người bạn trai nói với tôi là hãy đưa ảnh đi chơi, đến những nơi mà tôi nghĩ là đặc biệt. Đi đâu?? Tôi thậm chí còn chẳng ra đường!!

Thế mà cuối cùng, cái người luôn quan tâm người khác và biết cách tạo bất ngờ cho người khác ấy, lại vẫn ở cạnh tôi đến bây giờ, mặc cho sự vô tâm đến quái gở của tôi. Xin được tri ân!

Và hôm nay. Hôm nay là Vu Lan. Tôi cũng sợ cả Vu Lan. Tôi sợ mấy bông hoa cài áo, và những tiếng khóc, tôi sợ chính tôi những lần đi vào chùa, đọc kinh rồi khóc. Những giọt nước mắt không bền.

Tôi không thích chính mình khóc vì một ngày nào đó, và quên đi trong những ngày còn lại. Tôi thích được đưa mẹ đi chơi, mua đồ ăn ngon cho mẹ, đi dạo trong công viên, ngồi ngâm chân bằng nước nóng chanh sả, vỏ bưởi…. hơn là khóc trong một ngày.

Nhưng rồi tôi cũng dần hiểu ra, điều đó cũng là bình thường. Cả việc ai đó quan tâm đến những ngày đặc biệt, và cả dạng thờ ơ như tôi. Tất cả cũng đều bình thường.

Khi tôi chấp nhận được điều đó, Vu Lan trở nên dễ chịu hơn. Trăng rằm tháng Bảy cũng vậy, tháng Tám cũng thế.

Chúng tôi pha trà và ngồi ăn bánh với nhau. Những người mẹ của chúng tôi cũng thế. Chúng tôi sống đặc biệt bình thường trong những ngày bình thường đặc biệt.

Và tôi vui.

Luôn luôn, ở đâu đó, sẽ có những người giống bạn, những người chấp nhận bạn, hoặc cả hai. Cứ bình tĩnh mà sống nhé!

Nhược Lạc

nghi lễ

Ngày xưa tôi không thích những chuyện nghi thức cúng kính lắm. Thật lòng là vậy. Tôi thấy cứ…khổ khổ. Kiểu tới những ‘ngày đặc biệt’ mẹ tôi luôn phải chạy đôn đáo để mua hết thứ này tới thứ kia. Trái cây đủ năm quả, hoa đủ năm màu…

Cũng vậy, tới những ngày giỗ, dường như luôn là một điều khổ ải với tất cả những ai phải chuẩn bị. Luộc bao nhiêu con gà, nấu bao nhiêu mâm, nếu nhà chật thì kê sắp thế nào để ngồi cho đủ số người. Tôi sợ những nhiệm vụ kiểu thế tới nỗi luôn tìm cách lẩn mất trong ngày giỗ lễ.

Cho tới khi tôi lớn lên, có mái nhà của riêng mình, dần dà tôi mới nhận ra vẻ đẹp của những nghi lễ.

Như khi dọn về nhà mới, chúng tôi tự tay quét dọn, lau chùi, trồng thêm cây mới, đun một ấm nước, nấu một nồi cơm, muối một vại dưa.

Với tôi, lễ nhập trạch là một lời chào với ngôi nhà mới, mà từ đây mình sẽ gắn bó. Là lời thưa gửi và ngỏ ý cùng sinh sống với những điều thiêng liêng đã tồn tại trước cả khi mình đến – như những vòm cây, ngọn cỏ sau nhà.

Cũng như thế, với tôi, ngày rằm trở thành một ngày đón trăng. Ngày Tết, ngày giỗ ông bà, ngày Vu Lan… cũng dần trở thành những ngày ‘cùng nhau đón một điều đẹp’.

Chúng tôi thu sắp nhà cửa gọn gàng, cắm một bình hoa mới, đồ dâng lễ có chút bánh hoặc trái cây hoặc rau củ theo mùa, cùng nhau đọc khẽ một vài câu kinh.

Dần dà, đối với tôi, ngày lễ trở thành một lời nhắc nhớ đến sự vận hành của đất trời cây cỏ, sự gắn kết với quá khứ, với những người đang sống cùng mình. Do vậy, chúng trở nên đẹp hơn rất nhiều, trong mắt tôi.

Phải chăng có những điều chúng ta đã quên dặn lại cho nhau. Rằng những ngày giỗ lễ, những nghi thức không chỉ là thứ nằm trong cuốn lịch, trong bài khấn bằng những từ ngữ kỳ lạ khó hiểu, trong những nghi thức chỉ làm thôi mà không hiểu vì sao. Mà đó còn là thứ cảm giác, sự cảm nhận của mỗi người trong mối tương quan với thế giới.

Quay qua ngoảnh lại, cũng đến rằm tháng Bảy, tôi mong mâm cơm cúng của mọi nhà năm nay sẽ bớt đi mỏi mệt, mà thêm vào ấm cúng và bình an. Mong những con cá được tự do bơi mà không cần ai thả. Mong bớt khói nhả lên trời.

Mong cho lòng người thảnh thơi, pha một ấm trà, nhâm nhi miếng bánh và thưởng thức một vầng sáng trăng.

Nhược Lạc

chuyện

vụng về sống một cuộc chơi
biết không vĩ đại nên thời ung dung

quầng mây thở giữa không trung
đâu toan tính chuyện vô cùng thế gian

khẽ khàng trôi thả mang mang
nay là bông trắng, mai sang sóng trào

chuyện đời,
nhắc thấy nao nao
đưa tay xem những ngón nào đan nhau

lớn lao,
xin trả về sau
đèn đường cao tắp cũng nào chiếu xa

cây đàn
gióng một khúc ca
tiếng âm vừa đủ trong nhà lóng nghe

chiều thu,
nhớ mấy lời ve
đã reo hết tuổi rực hè,
đó sao?

Nhược Lạc

vậy điều gì ở lại?

2017-12-18 20-13-42_3013

Ngày xưa, ông tôi thích uống trà. Sớm nào trong nhà cũng sẵn một ấm chè tươi và cả thức trà tàu. Ông tôi uống lúc ngủ dậy, sau bữa sáng, sau bữa trưa, uống cả khi trời xẩm tối.

Tôi mê mẩn cái hình ảnh đó tới nỗi mê luôn trà. Rồi tôi lớn lên và nhận ra mình không thể uống nổi vị trà ngày xưa: thức trà Thái Nguyên pha đặc ngậm tăm, đắng chát.

Sau này tôi biết nhiều hơn về trà. Tôi hiểu mình có thể uống bạch trà, hồng trà…. chứ không nhất thiết phải là lục trà. Cũng như tôi có thể uống trà vùng cao chứ không chỉ dừng ở trà trung du. Tôi cũng biết, trà Nhật, trà Trung, trà Đài…mỗi nơi lại có những điều rất riêng về giống, loại, cách làm, hương-vị. Thế giới trà trong tôi, do đó, trở nên khác biệt với thế giới trà của ông tôi.

Nhưng trà thì ở lại.

Đó là cái sợi dây nối giữa hai thế giới của ông và tôi.

Cũng thế, tôi lớn lên, học nấu ăn từ mẹ. Công thức cá kho của mẹ, công thức muối dưa của mẹ, công thức trộn nộm của mẹ. Nhưng dần dà, tôi nhận ra mình đã nấu những món ăn của riêng mình, thứ hương vị của riêng mình. Gia đình nhỏ của tôi, phong cách nấu nướng, nêm nếm, ăn uống đã hoàn toàn khác gia đình lớn ngày xưa.

Nhưng sự ấm áp thì ở lại.

Cách chăm chút và yêu mến góc bếp. Cách nâng quý thực phẩm. Cách ăn vừa đủ, cách ăn chậm nhai kỹ, cách đợi nhau cùng ngồi vào bàn, mời nhau, rồi cùng ăn – thì ở lại.

Như tình yêu ở lại.

Chúng ta có thể không thích những điều ông bà, bố mẹ đã làm. Không thích cách họ cứ nhấm nhẳng cho rằng: ngày xưa tao khổ lắm, đâu sướng như mày bây giờ. Không thích tiếng nói to của họ, không thích cách họ cằn nhằn về thói quen sinh hoạt của mình, về kiểu tóc của mình, về hình xăm của mình.

Nhưng vẫn luôn có một phần đời sống của họ tồn tại trong mình. Luôn luôn.

Đôi khi tôi thấy đau khổ về điều ấy. Đôi khi tôi ước mình đừng giống mẹ.

Nhưng khi tôi đứng muối dưa trong căn nhà mới, tôi nhận ra mình đang bóc hành, rửa rau, phơi ải, pha nước muối đường….giống mẹ ngày xưa. Nhận ra ngày xưa mình đã luôn cười cợt cho rằng mẹ vẽ chuyện, sao không đi mua cho nhanh. Nhận ra giờ đây mình cũng đang vẽ chuyện.

Có những mối dây mà phải đi xa lắm ta mới biết rằng nó tồn tại ở đó, và có nghĩa. Có những câu nói, những đặc điểm trong tính cách, mà phải sống lâu hơn, ta mới học được cách không ghét bỏ, cách yêu mến, cách hàm ơn và tự hào.

Và khi đó, ta lại bắt đầu gieo một đôi điều ở lại.

Nhược Lạc​

lần tới

000020

lần tới,
khi chúng mình cùng đi chơi
mong rằng sẽ là nắng đẹp

gió thả hơi thu,
trời đừng rét
để em với anh
đi đứng nhẹ nhàng

lần tới,
khi tháng tư sang
chúng mình lại ngâm mơ nhé
mơ chín tới má hồng thỏ thẻ
khẽ khàng mơ một giấc mật ngào

lần tới,
là tháng Tám nào
em sẽ học cách
nướng bánh sinh nhật

lần tới,
nhất định
mình sẽ không tất bật
để tham gia một giải chạy
cùng-nhau

lần tới,
khi ta chưa quá nhàu
và giày chưa quá cũ
con cái lớn đã đủ
em muốn nhắc lại một câu rủ
đi-thật-xa
của chàng trai năm xưa

lần tới,
vào một buổi trưa
chúng mình vẫn ngủ bình thường

tỉnh dậy, nhìn nhau, và nói
đi chơi thôi,
lần lần cũng tới rồi.

Nhược Lạc 

lười và vụng

F1000028

Lười và vụng, mà vẫn muốn sống, thì làm sao?

Lười là không muốn làm, vụng là không biết cách làm. Nếu bạn cũng lười và vụng, như mình, thì hơi khó sống.

Sẽ có những nhiệm vụ trong cuộc sống mà bạn không thể hoặc rất khó vượt qua. Ngay cả những việc đơn giản ngày thường như giữ cho căn nhà ngăn nắp, công việc trôi chảy….cũng là cả một thử thách lớn.

Vậy mình đã sinh tồn như thế nào?

Mình có một vài bí quyết nho nhỏ.

🌿 Ít đồ thì gọn.
Mình không giỏi sắp xếp đồ đạc sao cho logic và gọn gàng, vậy nên mình cố gắng giữ ít đồ trong nhà nhất có thể.

Cái nào lâu không dùng thì cho người khác. Hiện nay có rất nhiều tổ chức/nhóm giúp bạn tặng đồ, ví dụ như Freecycle Vietnam. Với những đồ cực kỳ ít khi dùng, thì mình chọn cách mượn hàng xóm, bạn bè.

Bằng cách này, căn nhà sẽ trở nên rộng rãi, thoáng mắt và ít phải dọn dẹp hơn.

🌿 Ăn uống đơn giản.
Mình ít nấu những món phức tạp, mình sợ phải rửa một cái nồi kho, ninh nấu cầu kỳ, thực sự là vậy. Nên đa số mấy bữa ăn kiểu vậy là do chồng phụ trách, chứ mình thì chỉ muốn nấu cả bữa bằng một cái nồi. :))

🌿 Rửa nồi ngay sau khi nấu.
Mình nhận ra sau bữa cơm, nhìn một đống nồi niêu xoong chảo bát đũa thìa cốc chén….đầy hai bồn rửa thì mình chỉ muốn ngất thôi.

Do đó mình chọn cách rửa ít một ngay sau khi dùng. Dao thớt dùng xong, rửa luôn. Nồi luộc rau xong, rửa luôn. Cốc uống nước pha nọ pha kia xong, rửa luôn. Như thế, ăn cơm xong mình chỉ cần rửa-bát (nghĩa đen) thôi.

Cái này, hãy tự hiểu tính cách của mình để đưa ra một quy trình làm việc phù hợp. Mình biết có những người lại rất khó chịu với việc rửa ráy nhiều lần.

🌿 Làm việc – hoàn thành hơn hoàn hảo!
Mình là đứa không giỏi lên kế hoạch. Do đó, mình chỉ chia việc ra 2 đầu mục là: gấp và không gấp.

Cái nào gấp thì phải làm luôn, và tự giới hạn trong một khoảng thời gian nhất định thôi. Mình luôn tâm niệm rằng: Hoàn thành hơn hoàn hảo.

Có thể mình chưa nghĩ ra cái gì hay, câu cú còn vớ vẩn, nhưng mình phải hoàn thành đã. Gửi lên sếp sẽ sửa, rồi viết lại, nhưng không thể trì hoãn cho tới khi nghĩ ra cái gì hay hơn được. Nhỡ mình không bao giờ nghĩ ra thì sao?

🌿 Có người giúp đỡ
Mình đã không giỏi cái gì thì nên ở cạnh người giỏi cái đó. Cá nhân mình khá thiếu tính kỉ luật, hay thất thường, nhưng may mắn chồng mình thì ngược lại.

Ảnh nghiêm túc, kỉ luật, có đầu óc logic…. nên đó cũng là người giúp mình hệ thống công việc, sắp xếp dữ liệu, thúc đẩy khi cần hoàn thành và nhắc nhở khi cần nghỉ ngơi.

Nhờ vậy, cuộc sống của mình cũng cân bằng và dễ chịu hơn.

🌿

Cuối cùng, điều mình muốn nhắn nhủ nhất với những ca như mình – đó là hãy cố gắng #đơn_giản nhất những nhu cầu của cuộc sống.

Khi bạn không thể làm tốt những thứ phức tạp, hãy làm những điều đơn giản.

Không thể nấu ăn? Ăn cơm với trứng rán, rau luộc.

Không thể dọn nhà? Đừng bày!

Không thể skin care, makeup 8 tỷ bước? Làm sạch cơ thể là đủ rồi.

Không thể dành nhiều thời gian gặp gỡ mọi người? Chơi với những người chấp nhận điều đó.

Tất nhiên, nếu có thể làm tốt mọi việc, cân bằng cuộc sống hoàn hảo, thì quá tuyệt. Nhưng nếu không, chỉ cần cố gắng làm tốt một hai việc thôi, hoặc đơn giản là duy trì mọi thứ ở mức sống được.

Và nếu có thể tìm một người phù hợp và chấp nhận cách sống của bạn, vậy thì xin chúc mừng. Còn nếu không, hãy học cách chấp nhận mình trước nhé!

Dù sao, sống được đã là cả một kỳ tích rồi, bạn công nhận không?

Nhược Lạc