just do it

tumblr_myqx2tprfZ1qbuiljo6_1280

Em nói với tôi rằng em cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống này. Vì em không biết điều gì là đúng hay sai. Em là tốt hay xấu. Gặp gỡ người này là may hay rủi. Điều gì sẽ diễn ra tiếp theo. Em thấy sợ.

Ừ, tôi cũng sợ. Tôi ghét phải nói với em giống như bao người khác, rằng chính sự không lường trước được của cuộc sống làm cho nó trở nên hấp dẫn. Nhưng mk, nó đúng là như vậy. 

Em hãy tin rằng mình không phải là người duy nhất hoang mang, lo sợ trong thế gian này. Tất cả chúng ta đều như vậy. Không ai biết chính xác điều gì mới thật là đúng. Họ chỉ làm thôi. Em hãy chỉ làm thôi. Continue reading

Golconde

Image

Thảng, trước cửa hàng nằm cuối góc đường, với mái che hình cánh cung xanh thẫm, em đã thấy anh.

Hiền như bầu trời tháng năm đã khuất. Nhìn em bằng đôi mắt màu xám tro, nắm tay em bằng lòng bàn tay đã lạnh ngắt, nụ cười dường như chẳng cách nào cất lên.

Anh ngồi đó, gảy những hợp âm trầm buồn. Mùi cafe trong cốc Golconde toả lên ngào ngạt. Không kem, không đường. Đó là thứ cafe nguyên chất, hệt như người đàn ông của em.

Căn bếp nhỏ vang lên những tiếng lạch cạch của thớt dao. Nồi canh sôi trên bếp, thơm mùi sườn non và rau củ tươi tắn. Tiếng xoong chảo, đũa thìa chạm vào nhau, hoà với giọng hát em se sẽ, cứ bay mải miết tìm cách chạm vào âm vực thăm thẳm của anh.

Continue reading

Đàn bà đẹp thì luôn có quà

Image

“Đàn ông thường bảo rằng họ yêu vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ, nhưng là của 1 phụ nữ đẹp.”
(Thảo Ngân)

Chúng ta thường lên án đàn ông chỉ biết “yêu bằng mắt” nhưng nếu đem so với việc đàn bà thích “yêu bằng tai” thì sẽ thấy nó cũng bình thường như một dạng sở thích cá nhân mà thôi. Phàm là con người, có ai không yêu chuộng cái đẹp. Đàn ông lại càng như vậy. Khi họ choàng một mỹ từ âu yếm là “phái đẹp” lên một nửa kia của thế giới, họ đã đặt vào trong đó cả sự khát khao và mong muốn được thưởng thức cái đẹp. Cuộc đời chẳng cho không ai cái gì bao giờ. Nếu như muốn nhận được quà, hãy là đàn bà đẹp trước đã.

Đầu tiên là đàn bà, sau đó là đẹp.
Continue reading

Đừng khóc vào Vu Lan

*Bài viết này không phải để tặng cho Mẹ, mà là dành cho những đứa Con.

1208690_510895742312523_1369859496_n

“Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi qua đời
Đừng đợi ngày mai đến khi tôi thành mây khói
Cát bụi làm sao mà biết mỉm cười
(Trần Đức Huy)

Trong những ngày tháng bảy âm lịch, tôi có đọc một cuốn sách. Đó là Hãy chăm sóc mẹ của tác giả Shin Kyung-sook. Cuốn sách tôi đã biết tới khá lâu, nhưng không hiểu sao, hễ ra nhà sách nhìn thấy, đều cầm lên, sau đó lại đặt xuống. Lòng tôi có một sự chần chừ khó tả. Mãi sau này mới hiểu, đó là vì tôi sợ nước mắt.

Hai năm trước, tôi có dịp tham dự một khóa tu dành cho thanh thiếu niên ở chùa Hoằng Pháp (Hóc Môn, TP. Hồ Chí Minh). Những bạn trẻ từ khắp mọi miền trên cả nước tụ hợp về đó, cùng ăn uống, sinh hoạt, niệm Phật, nghe Pháp trong vòng một tuần. Hàng ngày, chúng tôi được nghe các bài giảng về đạo lý làm người. Hiển nhiên, không thể thiếu được những bài học về chữ Hiếu. Cho tới giờ, những lời thầy giảng có lẽ tôi cũng chẳng nhớ hết. Chỉ riêng một điều đọng lại mãi trong tôi, đó là tất cả lũ chúng tôi đều khóc như mưa.

Gia đình, mẹ cha là điều gì đó hễ cứ nhắc tới là rơi lệ. Có khi khóc vì tủi cho số phận của mình không nhận được đủ đầy yêu thương. Có khi khóc vì nhận ra những lỗi lầm niên thiếu đã làm mẹ cha phiền lòng. Có khi khóc vì thấm thía nỗi vất vả của đấng sinh thành. Chúng ta thường khóc khi tới chùa nghe giảng, khi xem một cuốn truyện hay, một thước phim cảm động. Chúng ta khóc nhiều nhất vào Vu Lan. Chúng ta sau cùng đã hiểu ra bản thân bất hiếu tới mức nào, đã hối hận, đã (tự) hứa hẹn với lòng rằng sẽ yêu thương cha mẹ như thế nào.

Nhưng rồi, chúng ta đều quên đi rất mau. Continue reading

mùi hương trên vai áo sơ mi

Điều gì của một chàng trai thu hút bạn nhất?

Tôi trả lời, là vai áo sơ mi của anh ta.

Mùi hương vương vít trên đó. Rất mê hoặc. Hoàn toàn có thể khiến bạn ngã lòng, mà không hay biết.

Image

Đôi lần, một mình dạo qua phố đông, rất có thể sẽ vô tình khựng lại, chỉ vì một làn hương thoảng qua cánh mũi. Như một dạng phản xạ có điều kiện, ngay lập tức quay người lại phía sau, tìm kiếm dáng hình vừa lướt qua đó. Đa phần kết quả đem lại chỉ là nỗi thất vọng không lời, chẳng phải bởi nhan sắc của người đó hạng gì, mà chỉ vì đã trót nhung nhớ một thứ mùi hương bằng ký ức.

Như là hương gió dịu dàng thoảng trên áo anh một chiều hè năm xưa.

Có người nói, thời gian như biển cả, không ngừng cuốn trôi tất cả những hồi ức đẹp đẽ lẫn thương đau. Sau nhiều tháng năm, ngay cả gương mặt người mình yêu cũng hoàn toàn tan biến. Nhưng mùi hương lại như một đàn cá lội ngược, bất chấp dòng chảy của thời gian, đưa người ta trở về với ngôi nhà cũ trên đồi, tới lớp học năm xưa, đôi chân trần nô đùa trên cát, cái nắm tay và nụ hôn má đầu tiên.

Nếu như đem lòng yêu thương một người nào đó, thứ lưu luyến và lắng đọng lại mãi, chỉ có thể là mùi hương mà thôi.

Continue reading

Em muốn làm cây mận của ai?

Cô ấy là cây mận của anh
Cắm rễ vào đất đai của anh
Tỏa bóng vào trời xanh của anh
Em chẳng là cây mận của ai
Em là cây mận của em
Bám rễ vào đất đai thẳm sâu là nỗi buồn
Và trời xanh là lòng kiêu hãnh

Lâm Thị Mỹ Dạ


Image

Ngày hôm qua em đã kể tôi nghe về chàng trai sả chanh của em.

Em gọi cậu ta như vậy kể từ ngày đầu tiên cậu bước chân vào quán cà phê nơi em làm việc. Sơ mi sọc xanh, tay áo dài xắn tới khuỷu, sau lớp kính cận để lộ một ánh nhìn hiền lành. Anh ta từ tốn lật từng trang giấy vàng ngà từ cuốn thực đơn rồi ngước nhìn em, mỉm cười và nhờ em chọn giúp mình một thức uống nào đó. Thú thật là anh mệt mỏi, lại cần một chút cảm hứng không-là-cà-phê. Vậy nên em nói cậu ta có thể thử trà, trà-sả-chanh, với vị chua dịu của chanh hòa quyện cùng hương sả nồng ấm sẽ khiến anh vừa thấy nhẹ lòng lại vừa hứng khởi.

Sau giây phút anh ta gật đầu đồng ý, không quên tặng kèm một nụ cười dịu dàng, em biết những ngày tháng bình bình thường nhật của em đã vĩnh viễn trôi vào quên lãng. Thay vào đó là giây phút được ngồi nép ở góc nhỏ dành cho nhân viên, trên tay cầm cuốn sách của Lữ nhưng ánh nhìn lại dồn hết về chàng trai ngồi ở chiếc bàn kề bên cửa sổ kia. Là từng ngày trôi qua đều mong chờ cậu ta ghé quán, ngồi đúng chỗ đó, gọi đúng món nước uống đó, và nhìn em cười hiền.

Khi em kể những điều như vậy, không khó để nhận ra ánh mắt long lanh rạng ngời của em, giọng nói vui tươi hào hứng của em. Tất cả như một minh chứng rõ ràng rằng, cô em gái của tôi đã biết yêu.

Nhưng.

Câu chuyện nào cũng có một chữ nhưng.

Continue reading

Phía sau một con người

“Em của anh, đôi vai ấm dịu dàng
Người nhóm bếp mỗi chiều, người thức dậy lúc tinh sương
Em ở đấy, đời chẳng còn đáng ngại
Em ở đấy, bàn tay tin cậy
Bàn tay luôn đỏ lên vì giặt giũ mỗi ngày
Ðôi mắt buồn của một xứ sở có nhiều mưa
Ngọn đèn sáng rụt rè trên cửa sổ
Ðã quen lắm em còn bỡ ngỡ
Gọi tên em, môi vẫn lạ lùng làm sao.”

Và anh tồn tại | Lưu Quang Vũ

hinh head

Trong những ngày còn ở nhà, vào cuối tuần tôi thường cùng mẹ đi chợ. Sau bữa sáng, mẹ đội chiếc mũ trắng nhỏ có đính một mảnh nơ nâu sẫm đằng sau, nắm tay tôi bước xuống phố dài. Len qua những con hẻm nhỏ ngoằn nghèo, bắt gặp những hàng quán của chợ cóc buổi sớm. Chúng tôi nhanh chóng lựa lấy rau củ, đậu nấm, những thức ăn trong ngày, sau đó lại mua thêm trái cây và hoa tươi ở cuối ngõ. Lúc trở về, vì đường nhỏ, chúng tôi thường đi thành hàng một và bao giờ tôi cũng đi phía sau lưng mẹ. Đó là một trong những điều tôi thích nhất của ngày: Bước thật chậm và ngắm nhìn mẹ từ phía sau.

Tôi luôn nghĩ, nếu như có một chiếc máy ảnh, sẽ không ngừng ghi lại khoảnh khắc ấy, góc hình ấy. Dáng dấp của một người cũng giống như ánh nhìn, có thể bộc lộ ra toàn bộ tâm ý bên trong. Chúng thay ta nói lên nỗi niềm chôn giấu trong tâm khảm. Một người khi vui, dáng đi sẽ khác người đang buồn. Một người có nội tâm nhẹ nhàng, dáng đi sẽ khác người nhiều âu lo. Như mẹ tôi, dù không chủ đích, nhưng thường bước đi rất nhanh, dáng vẻ tất bật lo toan. Ngắm nhìn người khác như vậy, có thể nhìn ra nỗi lòng của họ, để từ đó tìm ra phương cách yêu thương họ.

Continue reading

Một tờ thư

Image

Gửi Phương,

Bây giờ là năm rưỡi sáng, anh thức rất sớm còn thành phố vẫn ngủ im lìm. Trời hơi lạnh. Anh khoác thêm một chiếc áo rồi bắt đầu chạy bộ dọc theo con đường. Lúc quay về thì nắng đã hửng lên, gam màu hồng ấm tuyệt đẹp. Anh bắt gặp một cành hồng nhung từ vườn nhà ai vừa hé nụ. Nét đẹp kiêu sa mà huyền hoặc, như Phương. Khoảnh khắc đó anh mơ được đệm đàn cho Phương hát La Vie en Rose. Giọng Phương nhẹ như mây sẽ nở ra từng đóa, từng đóa thơm lừng trong lòng anh.

Hôm bữa anh nhận được thư Phương, em hỏi anh Paris có gì lạ không anh? Anh cười nhẹ rồi nghĩ hay là gửi nguyên bài thơ của Nguyên Sa để trả lời cho em. Nhưng rồi anh đoan chắc Phương muốn biết về Paris trong lòng anh, chứ nào phải Paris trong lòng người ta. Mà Paris trong anh thì vô cùng quá, biết nói gì với Phương. Thôi em hãy nghĩ thế này, Paris chẳng là gì khác ngoài em. Tức là cũng đẹp như thế, cũng buồn như thế. Người đứng xa ngó lại thì đoán chừng lộng lẫy, người ghé thăm thì lòng buồn mênh mang. Còn người ở trong chẳng nghĩ nhiều đến vậy, chỉ thấy yêu thôi. Như là những buổi chiều đi dạo bên sông Seine, hoặc ban đêm ấp trong tay cốc cà phê nhỏ mua từ máy bán hàng tự động, anh thấy lòng mình thanh thản. Không phải là một Phương rất đẹp, rất hiền, rất buồn và rất xa, chỉ là một Phương mà anh rất yêu. Continue reading

Là vô vàn những phấn bụi li ti

Image

Chuyện tình yêu cũng giống như một lần mở cửa ra đón nắng, thấy vô vàn những phấn bụi li ti xoay tròn quanh mình. Từng hạt bé nhỏ như cô nàng vũ công múa lượn một điệu riêng biệt. Có điệu đã khiến mình cười vang thích thú. Có điệu làm mình thâm trầm suy tư. Cũng có điệu mang cho mình những buồn, thật nhiều. Nhưng chúng cứ không ngừng vây bám lấy mình, đặt mình vào cơn lốc xoáy hiền hòa, bất tận. Từng hạt bụi chạm tới vai mình, hôn lên da thịt mình, có khi hòa tan trong giọt mồ hôi mình, có khi sượt qua, biến mất, không một tàn tích.

Tôi đã đi qua những cơn nắng sớm để biết tới một lúc nào đấy trời cũng thôi ửng nắng, một lúc nào đấy bụi cũng thôi bay. Và một lúc nào đấy, khi hạt bụi vô tình mang theo những cạnh sắc nhọn, cứa vào mắt tôi đỏ rát, găm vào tim tôi buốt lòng. Khi ấy, tôi từ tốn lùi về phía sau cửa và buông ra tấm rèm màu xanh lơ.

Nắng thì đẹp đấy, nhưng nắng nhiều coi chừng sẽ bị ung thư da.