mộng

hình 4 (1)

ngày thơ bé mộng bá vương
ngày khôn lớn mộng thiên đường trắng cơm
sóng sâu chia mấy đoạn trường
dập dìu cánh mỏng nghìn phương dập dềnh
ba phần tư nỗi buồn tênh
chắt chiu thành một lần kênh nắp trà
ta là ai giữa phù hoa
xuôi về chén ngọc hay là bát thô
danh xưng là giấc mơ hồ
đáy niêu còn một dải khô cháy vàng.

Nhược Lạc 

học

F1000021 (1)

một con mèo
phải học cách thu móng
trước khi để con người
đến vuốt ve

một mùa hè
muốn đất trời ngơi nóng
phải trồng cây
thật nhiều trước khi hè

một ô cửa
cần tay người đóng mở
một nồi gang
mong ai đó thổi cơm

chỉ là,
muốn hạnh phúc hơn?

em cần học trước lòng thương lấy mình.

Nhược Lạc 

tình len

DSC04568_Original

khi em ở gần anh
ngày tự đẹp
đất trời tự hẹp
mây tự khép nép
mùi tự quen

gió mùa tự hen
lời tự mon men
đường tự hèn
lòng tự nhỏ nhen

bão tự cài then
nắng tự buông rèm
trái thơm lỏn lẻn
môi tự nhoẻn

tình len.  

Nhược Lạc  

 

tình nguyện

EA8EB72D-4B7B-4DC4-B689-D4ECA2515377

em tình nguyện đi bên anh
như lát chanh
thả trong lòng nước mát

như gió tháng năm dào dạt
thổi tung bay
đám lá chộn rộn lòng

em tình nguyện ngóng trông
một con cáo
vào khu rừng nguyên vẹn
mà thảnh thơi như thể
đang ở nhà mình

em tình nguyện rung rinh
phải đấy,
không vì cơn mưa mùa hạ
những giọt nước lộp độp hay lã chã
là câu kể, lâu rồi,
của đại dương

buổi sớm nay,
tay nắm có vô thường
và duyên số nhắn nhau về hạn mức

thì tia sáng mặt trời có thực
ở trên đỉnh đầu
có tóc tơ bay

em thẽ thọt trình bày
một nỗi vui
còn có nhau kề cạnh.

Nhược Lạc 

dịu lời một chút với nhau

F1000032

dịu lời hơn một chút
vì trời nóng quá rồi
thôi trời ngồi uống nước
cho nắng hiền nhẹ vơi

cơn mưa rào vội vã
đôi khi phiền người ta
nhưng mưa mềm mùa hạ
cũng làm buồn tan ra

một cốc trà pha lạnh
ly bột sắn chanh đường
bát tào phớ ngọt hương
cho lòng người dịu mát

gió xao một khúc nhạc
lá rũ hạt mưa rơi
thôi đừng thêm nước mắt
ở bên kia bầu trời

em về
nuôi lại thảnh thơi
nặng lời thì dễ, dựng đời mới lâu.

Nhược Lạc 

cuối tuần

IMG_5515 (1)

cuối tuần đóng máy lại
mắt đã mỏi nhiều rồi
tim cũng chẳng còn hơi
đập thêm nhịp lo lắng

con phố ngoài kia vắng lặng
anh đi tản bộ cùng em
mùa hè coi vậy chứ: cũ mèm
như món bún đậu
mình đã ăn cùng nhau bao bận

Continue reading

cơm đến từ đâu?

tumblr_inline_o18gxgt4rg1qhlh68_1280

khi em thấy đói
và thèm ăn một bát cơm

em trở về tìm lại kho thóc giống
cặm cụi ngâm hạt, gieo cấy nẩy mầm
tưới tắm sớm hôm, trông trời trông đất

những ngày tất bật, tát nước ngoài đồng
rồi ngày ngóng trông, một cơn mưa lớn

mạ đồng mơn mởn, lúa trổ đòng đòng
ròng ròng mồ hôi, ngợp trời hương sữa

mùa thu sắm sửa, hạt lúa thơm mềm
tay vò xát êm, toả mùi ấm bụng

bàn tay em lúng túng
gom những hạt trắng ngà
nấu một nồi cơm và
hát êm một điệu dân ca

đôi khi,
gió xào xạc quá
làm em chẳng nhận ra

những điều đang có
là từ đâu,

đâu?

Nhược Lạc 

ngôi quán nhỏ bên hè Phủ Doãn

IMG_4258

ngày tuổi trẻ
ai cũng ôm hoài bão
có kẻ mộng đi xa,
người mơ dựng quán ven đường

cần một nơi trú chân
cho ngày cô quạnh ghé đến
ấm nước sôi liu riu trìu mến
cho cánh trà yên cớ mở lòng

phía sau nhà có khoảnh nắng hong
chiếc giếng cũ cả trăm năm về trước
mỗi buổi sáng ra đầu hiên hứng nước
đợi một nhành hoa mai

mây ngả, nắng phai
khách ngồi lặng lẽ
mấy tiếng chim khe khẽ
núp vào sân sau, trốn những bụi đường

đến một ngày
đóng lại chốn nhớ thương
nhưng phố phường ở đây vẫn thế

em nhận ra,
cũng đâu có gì tệ

khi tán bàng vẫn xanh
bánh mì vỉa hè vẫn ấm
chỉ là mình qua mất
một đoạn ngày trẻ măng

thôi về bắc nước âm thầm
khơi thêm một ấm trà dần nở hoa.

Nhược Lạc