Hồ

F1000012.JPG

ta chẳng cần chi giữa cuộc đời
tay nải quẩy vung mà bước đi
hành lý vỏn vẹn dăm ba chữ
muôn nẻo cuộc đời đếm bằng thi

thoát nhiên yêu người đến vô tri
trời ơi ta đâu biết sao vì
tự buổi mưa xuân chao sóng vỗ
lồng ngực đầy vơi nỗi thầm thì

ta biết nói gì với làn mi
nàng giấu hồ trong dưới nhu mì
ai bảo ta bờ đê không vững
đổi cả san hà lấy nhành si

ta nào muốn vướng bận nữ nhi
quyết dời non bể thủa ra đi
ức trai tung hoành muôn vạn dặm
đâu biết một hôm chết bất kỳ.

Nhược Lạc

Chuyện

12314110_1157079517653875_5329889678974009160_n

anh chẳng còn câu chuyện nào để kể
dù mắt em hẵng còn trong đến thế
bỗng hôm nay gió đổi chiều như thể
từ sớm mai ta chẳng gặp được nhau

anh chẳng biết nói gì về nỗi đau
em vẫn ở trong anh tự thủa đầu
đâu có ai giết được người trong mộng
dù bàn tay hoang trống những khoảng gầy

Continue reading

Chưa bao giờ anh muốn đổi thay em

Dịch lời bài “I don’t want to change you” của Damien Rice. Xem lời gốc tại đây

Bất luận em đang ở nơi đâu
cũng nhớ rằng trong anh còn em nhé
dẫu mình phải đi bao xa có thể
hãy để anh mở lối dẫn đường

nếu một hôm em cần lắm yêu thương
dầu chân cứng không sợ mềm khối đá
thì trái tim vẫn cầu nơi yên ả
đừng lãng quên rằng anh vẫn ở đây

chưa bao giờ anh muốn em đổi thay
mọi điều về em như anh thấy lúc này
cứ nghĩ suy như trước giờ vẫn vậy
chưa bao giờ anh muốn em đổi thay

Continue reading

trồng một cái cây

gingkogold5

Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa có một ông vua tên là Lý Thế Dân – hoàng đế vĩ đại nhất của triều đại nhà Đường (618-907). Ông là người đã xúi cha mình là Lý Uyên – một viên quan phụng sự cho nhà Tùy, nổi dậy đánh chiếm Trường An, ép Tùy Cung Đế phải nhường ngôi, lập ra nhà Đường. Tám năm sau khi lên ngôi, Lý Uyên đã nhường ngôi cho Lý Thế Dân, mở ra một triều đại vô cùng thịnh vượng trong lịch sử Trung Hoa. Nói chung nó cũng giống với phần lớn các câu chuyện lịch sử khác. Nhưng điều đặc biệt là, Lý Thế Dân trong suốt những năm trị vì có làm một việc khiến người viết vô cùng cảm động: Đó là quyết định trồng một cái cây bạch quả ở trong chùa.

Tất nhiên là đến giờ thì ổng đã mất rồi, nhưng cái cây bạch quả thì vẫn còn sống, nay đã 1400 năm tuổi, hiện cư ngụ tại chùa Quan Âm nằm trên núi Chung Nam. Hàng năm, vào mùa thu, cây bạch quả cổ thụ này lại trút xuống cả một biển lá vàng rực rỡ, và do đó, thu hút hàng ngàn lượt khách du lịch tới thăm.

làm gì khi lửa đã bùng lên?

B6xzpiACIAAWMYZ

Ngày hôm qua facebook của tôi tràn ngập những bản tin. Các bạn liên tục share bài về vụ khủng bố ở Paris, số người chết liên tục tăng lên và các con tin vẫn đang bị giam cầm. Không khí hỗn loạn ngập tràn trên đường phố kinh đô nước Pháp. Và chỉ vài giờ sau đó, lửa đã bùng lên ở trại tị nạn Jungle.

Bạn gửi cho tôi bản tin và bảo bạn thấy tuyệt vọng với con người quá. Tôi rất muốn nói với bạn rằng đừng như vậy, không sao đâu, mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng tôi cũng biết là không thể. Càng lúc, con người càng bị đẩy vào các tình thế thử thách lòng tin đến tột độ, những biên độ dao động quá lớn giữa đúng và sai. Nhưng bi kịch ngày hôm nay dường như chỉ mới bắt đầu. Đằng sau những lời động viên với bè bạn hãy cố lên là một nỗi day dứt không biết nên làm gì cho phải.

Phải làm gì khi lửa đã bùng lên?

Continue reading

sống

Share2015-08-31-23dfd1395a5c5ca0e29e7ece19d6aa8416be3be569971e83e7a8c2731bfeff16-Picture

không cần phải giống người ta
cũng không cần phải khác xa loài người
không cần nén khóc gượng cười
cũng không cần phải biếng lười niềm tin
không cần ra sức kiếm tìm
bình yên chẳng giấu ở miền xa xăm
không cần phải sống vạn năm
chỉ cần mỗi giấc ta nằm đều an.

Continue reading

ba bước nữa là tới trạm xe buýt

10928217_10152907939414718_5071246453225505974_n
Taken by Sun Smile

Có những thời điểm trong quá khứ thật vô cùng đáng sợ. Đến bây giờ tôi vẫn không rõ mình đã vượt qua tất cả chúng bằng cách nào. Với người khác – những người kiên cường hơn nhiều mà tôi đã gặp, có thể đó chỉ là trò trẻ nít. Nhưng với tôi, của lứa tuổi đó, hẳn là một thách thức ra trò.

Như hai lần chuyển nhà đều bắt đầu với mội ngôi nhà trống hoác. Không đồ đạc, không bàn ghế, không giường chiếu, không nồi niêu. Tôi kê ba viên gạch ngoài sân sau, dùng số gỗ còn thừa khi xây nhà để nhóm củi, và lui cui thổi cơm; dầu trước đó chưa từng biết cắm nồi cơm điện. Tôi được phát tiền cả tháng và phải tự cân đong xem mỗi ngày dành bao nhiêu tiền đi chợ. Tôi ngồi học trên một cái bàn đã mục gần hết chân và buổi tối trải áo mưa xuống đất ngủ. Năm đó tôi vừa học xong tiểu học.

Continue reading