sớm mai nắng nở nụ cười

images278550_8

sớm nay một nụ hoa ban
đâu ai nghĩ trước xuân tàn ngày mai
ngày xanh tháng nắng còn dài
biết đâu bông cải một mai về trời

em đây chỉ biết thương người
chăm nom gìn giữ luống tươi sau nhà
anh về sau buổi tan ca
sẽ vui cơm nóng, dưa cà, tương nâu

trăm năm là cuộc bể dâu
thôi đừng nghĩ nữa âu sầu thiên canh
chỉ cần biết lá còn xanh
rễ đâm xuống đất, thân cành đơm bông

chỉ cần biết giữa phố đông
có người vẫn thấy một ngồng cải thơm
chỉ cần biết bão từng cơn
cũng dừng trước cửa có hơn một người

sớm mai nắng nở nụ cười
thế là quá đủ cho đời trăm năm.

Nhược Lạc

Rung

Taken by daylahuong
Taken by daylahuong

Chuông rung ba hồi rưỡi rưỡi
Cửa rung bốn tiếng dữ dằn
Cây rung những phiến lăn tăn
Rèm rung mấy nắng hắt qua tay mềm
Quạt rung cánh gió ngoài hiên
Loa rung đoản khúc níu miền thơ ngây
Lịch rung lớp giấy mỏng gầy
Mấy mươi trang sách rung đầy suy tư
Rượu rung đêm giấu ngật ngừ
Mắt rung giọt nước chần chừ trên mi
Môi rung ngỡ tiếng thầm thì
Tay rung để lỡ một kỳ chia xa
Tim rung thì cũng mình ta
Tơ rung thì cũng người qua mất rồi.

Nhược Lạc

Người tình bé nhỏ

tumblr_mxh50cUr7T1rbdhvpo1_500

Với mình thì mẹ không chỉ là mẹ, mà giống như bạn, như bạn thân, như người tình. Người tình bé nhỏ, trẻ mãi không già, vừa cứng rắn vừa mềm mại, chịu áp lực rất tốt, có thể mỉm cười và tìm cách xoa dịu căng thẳng trong bất cứ tình huống nào. Nhưng vẫn là người tình bé nhỏ. Thế nên vẫn sợ chuột, vẫn sợ sang đường đông xe qua lại, vẫn ghét ăn tối một mình và dễ tủi thân.

Continue reading

Nốt

original

Đồ là đồng lúa thẳng bay
Rê là rìa nước ngọt ngay đầu nguồn
Mi là mái tóc em buông
Fa là phía cuối con đường em đi
Sol là sương sớm nhu mì
La là lảnh lót những thì chuông ngân
Si là sa ngã phù vân
Đô là đoản khúc ân cần trao em
Bao nhiêu nốt nhạc đếm xem
Bao nhiêu hồi ức giờ lem nỗi buồn
Là bao nhiêu cánh chuồn chuồn
Là bao mắt biếc ưu phiền trên khuông.

Nhược Lạc 

Rơi sách

5f837412646644e6dc99f9dcb8707e14

Nay em đánh rơi sách
trên bậc thềm ngang qua
con chữ rơi nghiêng ngả
xô câu chuyện ra nhà

em đánh rơi người cá
chàng thủy thủ đi đâu
lòng biển chẳng còn sâu
bầy hải âu câm lặng

em đánh rơi trưa vắng
ngưng mạch kể ngày xưa
giọng người thôi thầm thì
đêm còn đâu ngàn lẻ

Continue reading

Không

tumblr_nfu179xfTU1qc1wg1o1_500

Không gần nữa, chẳng xa hơn
Không gieo nhung nhớ, không hờn giận nhau
Đời nhỏ đừng bước qua mau
Chỉ cần biết có cây xanh sau vườn
Chỉ cần biết dẫu đoạn trường
Thì trong tim vẫn tận tường đinh ninh
Ta nào có muốn lặng thinh
Gió xuân lay động một vườn tình reo
Nhưng duyên ta chắc hơi nghèo
Nên không vượt nổi những đèo gian truân
Thôi ta giữ nỗi âm thầm
Của thanh xuân ấy có lần gửi trao
Dầu mai sóng cả núi cao
Ngoái về sẽ nhớ nôn nao trong lòng
Dầu mai biết có còn không
Không xa, không cách, không gần, không hơn.

Nhược Lạc