
Phố ở đâu thế nhỉ
Lúc tình đi qua nhau
Phố ở đâu thế nhỉ
Lúc mình đau tột cùng
Phố ở đâu thế nhỉ
Khi gió thổi ngang tim
Sao phố cứ lặng im
Cho tàng cây xơ xác
Nghĩ về Hanoi
như nghĩ về người yêu cũ
vẫn còn thương
biết bao nhiêu cũng là chẳng đủ
chỉ không chạm vào nhau được nữa
nên đành thôi
lập thân tối hạ thị văn chương
câu ấy người xưa răn vẫn thường
có phải vì thế mẹ hay cấm
con gái đeo mình với bi thương
mẹ nói thơ ca là chiến trường
cuộc sống văn đàn rất nhiễu nhương
nhà văn cầm bút như cầm súng
bao nhiêu máu đổ thấm từng chương
mẹ chẳng vui gì đọc thơ con
những câu buồn bã, lời nỉ non
những đêm thao thức không ngủ được
mẹ cũng nằm vương giấc chẳng tròn
tấm rèm cửa dơ rồi
cần mình mang đi giặt
mớ nệm chăn cũng thế
cả miếng giẻ lót chân
cái chuông gió đang ngân
cũng vương đầy mạng nhện
trên bàn còn sáp nến
từ bữa tiệc liên hoan
nay muốn làm em ngoan
phơi phóng và dọn rửa
đi chợ, nấu cơm nữa
cho bếp hồng ấm lên
Lựu thơm đỏ rực sau nhà
Một chùm hoa khế la đà đong đưa
Em ngoan nhớ tiếng dạ thưa
Hỏi người khách đó sao chưa lại nhà
Anh ơi cách mấy dặm xa
Mà ai nỡ để chén trà trông mong
Hay vì nước chẳng còn trong
Giếng sâu chẳng đủ thả dây gàu dài
Hay vì hương tóc đã phai
Mặc xâu bồ kết nhớ ai cay lòng
Hay vì bờ bến long đong
Một hôm quên đậu, thuyền dong đại ngàn
Hay vì mây đã vội vàng
Bay ngang một thoáng rồi sang bên đồi
Hay vì em tưởng thế thôi
Dăm câu tình tứ thoát môi là tàn.
Nhược Lạc

Sự hoa lệ đó không dành cho mình.. Hồi lâu mình đã biết điều này.
Thực ra được ăn diện xinh đẹp, nước hoa thơm và bờ môi chín mọng nó làm người ta tự tin lên nhiều khi xuống phố. Nhưng cũng nghĩa là người ta tự ti nhiều khi xuống phố.
Mình thích phụ nữ đẹp lắm, thích khí chất của đàn bà chín muồi. Nhưng ở đó có sự ngưỡng vọng, có điều gì không với đến được. Nó không khiến mình mỉm cười.
Mà mình mỉm cười khi được mặc đồ bộ tuềnh toàng thôi nhưng thoải mái ngồi xổm giữa um tùm cây lá. Cặm cụi mở bao đất, xới đất, trồng những cái cây nho nhỏ. Lau dọn lại tủ sách bụi bặm, kéo tung tất cả rèm cửa, đem mớ chăn nệm ra phơi. Đun một nồi nước sâm lớn, bên trên úp cái bát ăn cơm, đặt ngay chân cầu thang, mỗi lần khát nước lại chạy xuống làm một bát.
Cũng thế, xúng xính váy áo bước vào quán cafe đắt tiền ngồi chuyện trò với anh thì vui. Nhưng vui hơn nếu hai đứa ở nhà, anh sửa quạt, em lau bếp. Em nấu nướng, anh rửa xe. Ăn bữa cơm giản dị, cười nói không cần ý tứ. Ăn xong có kẻ rửa bát, có đứa hãm trà.
Cũng thế, làm một cô gái được nhiều người nhắc đến thì cái tâm tự hào dễ thỏa mãn lắm. Thấy vui, thấy mình đặc biệt. Nhưng sẽ vui hơn nếu biết mình là một cô gái vô danh, ra đường không ai biết, về nhà chả ai hay. Không ai khoác lên mình tấm áo nào, sự kỳ vọng nào, thần tượng hay căm ghét nào.
Ăn cơm cũng thấy ngon hơn, cắt móng chân cũng thấy vui hơn.
Nhược Lạc