
anh đi qua
một cột đèn đường
hai hàng cây đổ
ba biển hiệu lố nhố
bốn ổ gà lõng bõng mưa đêm
anh đi qua
một cái bậc thềm
lần đầu tiên chúng mình đứng đợi
một chuyến đi chơi
xa ngút ngàn phố hội
để ngủ yên
trong một cái chòi khô

anh đi qua
một cột đèn đường
hai hàng cây đổ
ba biển hiệu lố nhố
bốn ổ gà lõng bõng mưa đêm
anh đi qua
một cái bậc thềm
lần đầu tiên chúng mình đứng đợi
một chuyến đi chơi
xa ngút ngàn phố hội
để ngủ yên
trong một cái chòi khô

những đêm ấy lòng tôi không khép cửa
mà chẳng ai đến gọi một đôi lời..
ký ức đã tàn mình như bông cải
ngọn cỏ trời trắng đến thế, mà thôi
rồi có lúc người nhìn nhau khép nép
mảnh yêu tin đã vỡ hết cả rồi
ta ngồi lại bên nấm mồ hạnh phúc
vẫn nhắc đời vô thường thế, mà quên
trần gian ơi xin giữ lấy muộn phiền
và trả lại dăm bảy phần mơ mộng
ta vẫn biết đường đời xa và rộng
chân bước đi đâu nhớ nổi vườn xưa
bờ hiên ấy sớm nay còn ướt mưa
hoa cánh vàng có còn hong sương sớm
tấm áo cũ giờ đây ta thử ướm
đã bụi sờn
và chật ních thời gian
không còn ai muốn nghe tiếng thở than
dù đêm ấy ta dặn lòng bỏ ngỏ
Nhược Lạc

Ở Nhật Bản có một cái khách sạn suối nước nóng tên là Keiunkan, nằm tại vùng Komatsu. Nó được thành lập từ năm 705 sau Công Nguyên, tức là tính đến nay đã duy trì được hơn 1300 năm. Tới năm 2011, Keiunkan được sách kỷ lục Guinness công nhận là khách sạn lâu đời nhất thế giới.
Triết lý kinh doanh của khách sạn nghìn năm tuổi này là: Nhỏ và đơn giản. Thay vì cố gắng mở rộng và phát triển, Keiunkan lại quan tâm tới việc bảo tồn truyền thông và giữ vững triết lý kinh doanh của mình qua nhiều năm. Mặc cho những biến động trên thế giới, họ vẫn tập trung vào công việc của mình và luôn duy trì nó. Trong suốt bấy nhiêu năm, khách sạn chưa từng đóng cửa dù chỉ một ngày.
Câu chuyện này khiến tôi nhớ tới những gánh hàng rong ở Hội An. Chẳng hạn như gánh xí mà phù (chè mè đen) của ông cụ Ngô Thiếu. Tới Hội An mà hỏi xí mà phù thì ai cũng phải nhắc tên cụ. Không ai biết vì sao chè cụ nấu lại ngon như vậy. Có người nói vì cụ gánh nước giếng Bá Lễ để nấu, có người đoán nhờ một loại gia vị thuốc bắc bí truyền nào đó. Tôi có chị bạn, người đã lẽo đẽo theo gánh chè của cụ suốt mấy tháng trời, chỉ để nài cụ chỉ lại công thức nấu chè. Bây giờ cụ đã ngoài 90 tuổi, không còn bán chè nữa, mà để lại cho con cháu làm. Nhưng, tiếc thay, có những thứ thuộc về tay-người-nấu, thiệt khó truyền lại cho kẻ khác.

cơm nhà nói chung là êm
canh rau nói chung là mềm
nịnh nhau nhiều, thành ra sến
không sao, muối là để nêm
ở nhà nói chung là vui
khi xa nói chung nhớ mùi
ôm nhau nói chung là thích
ngủ vùi nói chung là say
gặp nhau nói chung là may
trần gian được mấy duyên này
sắp mâm tiện bày thêm đũa
thế là thành gia đình ngay.
Nhược Lạc

ngày đã không còn úa
cũng không còn màu xanh
hộp bút màu của anh
lòng tay em đã nắm
thiên đường không cần nắng
cũng không cần ướt mưa
hiên nhà có em chờ
anh về ăn cơm tối
lòng anh đâu quá vội
cũng đâu dám hững hờ
đèn trên phố tỏ mờ
hai bóng người đi dạo
ngoài phố đông láo nháo
hồ im tiếng cá bơi
một cánh buồm rong chơi
xếp lại vào ngăn tủ
hũ cám vừa mới ủ
còn chưa kịp lên men
bầy chim sẻ mới đến
còn chưa kịp làm quen
em đừng tin thề hẹn
nói bao giờ chẳng hay
chúng ta còn nhiều ngày
để ăn cơm nhau nấu
đời còn vui lắm, dẫu
buồn còn dài, và sâu
trên mảnh đất xạm màu
một quả dâu, vừa chín.

tập Ki-Aikido có cái trò rất buồn cười. không cần biết bạn khỏe tới đâu, tư thế không vững, không có Ki thì đừng hòng làm được. mỗi lần tập đòn thế mà loay hoay, anh lại bảo tôi khoan đã, chậm lại một nhịp, chỉnh lại tư thế của mình.
tôi đem điều này áp dụng vào cuộc sống hàng ngày, thấy đúng.
trước khi quyết định mua một bộ quần áo, chậm lại một nhịp, hỏi mình xem “có thật cần không?”. cái trò shopping nhiều khi chỉ để cho vui, xả stress, chứ đồ mua về chất đống chẳng mấy khi mặc đến. năm ngoái tôi ra Hà Nội với 3 bộ đồ xếp trong balo, mặc hoài như vậy tới 1-2 tháng sau không mua đồ mới, mà vẫn đủ.
những thứ như giày dép, mỹ phẩm, cả sách vở và đồ ăn cũng thế. thỉnh thoảng tôi thèm bánh ngọt phát điên. nhưng phải chậm lại một nhịp, hỏi xem mình có thật đói, cơ thể mình có thật cần không. có rất nhiều thứ chúng ta ăn vào người chỉ để cho-vui, thoả mãn cơn thèm, nhưng thực ra cơ thể không hề cần đến chúng.

Chào con,
Nếu sau này con tra cứu lại lịch sử tìm kiếm trên google Vietnam vào khoảng tháng 5/2016, hẳn con sẽ ngạc nhiên rằng từ khóa nổi bật nhất, đáng chú ý nhất, chính là “cá”. Con có muốn biết thêm rằng, vào những ngày này, mọi người dân đang đổ xuống đường ồ ạt, còn new feeds của mẹ ngập tràn các thông tin về “cá”, “biển”, “Formosa”..v..v.. và những điều trông thấy, như Nguyễn Du đã bảo, thì bao giờ cũng đau đớn lòng.
Trong những bức hình trên mạng, mẹ chú ý nhất tới hình ảnh một người cha cầm tờ giấy ghi “Biển chết 2016 Bố đã làm gì?”. Điều ấy khiến mẹ nghĩ tới nhiều năm sau đó, khi bắt gặp câu hỏi này của con, mẹ sẽ phải trả lời như thế nào.
Continue reading

ừ,
anh thấy mệt
và rất nhớ em.
cơn mưa tháng hạ
đã rơi cũ mèm
sao em còn mê mải
đong những chuyện hôm-mai
gió ngày sau vẫn thổi
niềm vui đâu quá dài
đêm buồn đâu trắng mãi
thức làm chi, u hoài

không còn đôi mắt nhìn lại
không mặt trời để chiếu rọi hôm qua
không đủ một ánh trăng tà
soi viết lại bài thơ hôm trước
không còn châm thêm phích nước
để pha nốt mấy xác trà
không còn nhớ nổi bài ca
đã hát trong chiều xưa ấy
không còn giữ được tấm giấy
luồn tay nhét dưới ngăn bàn
không còn đủ tâm can
để đau lại vết thương đã kéo