ai cần nhất nước, nhị trà
tam pha, tứ ấm
để mà
cô đơn
tôi cần trà hữu thương hơn
cùng tôi hứng chậu nước vừa mưa xong
đựng chum thời gạn nước trong
trèo non vượt thác chỉ mong suối nguồn
trần gian cám cảnh nỗi buồn
rủ nhau đi trốn giữa muôn tuần trà
từ khi trời đất sinh ra
giọt mưa rơi xuống ấp à cỏ cây
non cao ủ lớp tuyết dày
bạch shan nồng đượm vị mây núi rừng
đau thương thả giữa lưng chừng
nhấp môi chén nước là ngưng bận lòng
cùng tôi thức ấm trà mong
cùng tôi thức lại duyên trong vạn đời
ở đây còn một thảnh thơi
hồn nhiên ngồi lại với lời thương nhau
cảm ơn bạn đã thương trà
cảm ơn bạn đã thiết tha cùng mình.
Ở Nhật Bản có một cái khách sạn suối nước nóng tên là Keiunkan, nằm tại vùng Komatsu. Nó được thành lập từ năm 705 sau Công Nguyên, tức là tính đến nay đã duy trì được hơn 1300 năm. Tới năm 2011, Keiunkan được sách kỷ lục Guinness công nhận là khách sạn lâu đời nhất thế giới.
Triết lý kinh doanh của khách sạn nghìn năm tuổi này là: Nhỏ và đơn giản. Thay vì cố gắng mở rộng và phát triển, Keiunkan lại quan tâm tới việc bảo tồn truyền thông và giữ vững triết lý kinh doanh của mình qua nhiều năm. Mặc cho những biến động trên thế giới, họ vẫn tập trung vào công việc của mình và luôn duy trì nó. Trong suốt bấy nhiêu năm, khách sạn chưa từng đóng cửa dù chỉ một ngày.
Câu chuyện này khiến tôi nhớ tới những gánh hàng rong ở Hội An. Chẳng hạn như gánh xí mà phù (chè mè đen) của ông cụ Ngô Thiếu. Tới Hội An mà hỏi xí mà phù thì ai cũng phải nhắc tên cụ. Không ai biết vì sao chè cụ nấu lại ngon như vậy. Có người nói vì cụ gánh nước giếng Bá Lễ để nấu, có người đoán nhờ một loại gia vị thuốc bắc bí truyền nào đó. Tôi có chị bạn, người đã lẽo đẽo theo gánh chè của cụ suốt mấy tháng trời, chỉ để nài cụ chỉ lại công thức nấu chè. Bây giờ cụ đã ngoài 90 tuổi, không còn bán chè nữa, mà để lại cho con cháu làm. Nhưng, tiếc thay, có những thứ thuộc về tay-người-nấu, thiệt khó truyền lại cho kẻ khác.