
mẹ đưa em lên núi
rong ruổi với mây trời
mẹ đưa em qua rẫy
xem hạt mầm trổ cây
đôi má nhỏ hây hây
ngủ ngoan trong lòng mẹ
chú chim rừng khe khẽ
hót thêm một khúc ru
Continue reading

mẹ đưa em lên núi
rong ruổi với mây trời
mẹ đưa em qua rẫy
xem hạt mầm trổ cây
đôi má nhỏ hây hây
ngủ ngoan trong lòng mẹ
chú chim rừng khe khẽ
hót thêm một khúc ru
Continue reading

dẫu thiên đường ngàn năm vẫn vậy
con rồng say ngủ mãi cũng trở mình
dấu chân người giữa lặng thinh
đau thương chung mạch nặng tình núi non
tim người đương lúc hồng son
mắt hoen lệ giấu mỏi mòn đá thơ
thương mầm shan tuyết đợi chờ
màn mưa thiên phúc để mơ giấc lành
núi thiêng thủa ấy rất xanh
ai phơi tuyết trắng để hanh nỗi buồn
khấn lời ước nguyện mưa tuôn
phận duyên so tính còn muôn dặm dài
mặt trời xuống thở ngang vai
cánh chim đổ bóng ngày phai mất rồi
ừ ta về với nhà thôi
khói thơm đã nhắc một nồi cơm êm.

Em đừng mặc cả thời gian
Trăm năm ai cũng vội vàng như ai
Phận duyên rồi sẽ nhạt phai
Sớm nay chớm nụ để mai tiêu điều
Em đừng mặc cả tình yêu
Nhân gian không thể đoán điều trái tim
Người thương sao dễ đi tìm
Chuyện yêu có thể thành phim rất buồn
Em đừng mặc cả mưa tuôn
Hàng cây năm ấy cũng buồn như em
Cứ ngồi lẳng lặng mà xem
Mưa đau một nỗi cũ mèm lâu nay
Em đừng mặc cả cơ may
Ngọc ngà đâu dễ lọt tay bao giờ
Nắng buông thả một câu thơ
Động lay phiến lá để chờ thiên thu
Em đừng mặc cả phù du
Bao nhiêu mộng đẹp chẳng bù đau thương
“Đường xa mỏng mộng vô thường
Trái tim chợt tỉnh tôi nhường nhịn tôi”
Nhược Lạc
(*) Trịnh Công Sơn

tôi không đến cũng chẳng đi
tôi là ngọn gió từ vô vi mà
trời cao biển rộng chẳng qua
vốn từ tâm ấy sinh ra muôn trùng
tôi và người cũng thành chung
hoa thơm gặp gió khéo cùng tỏa hương
dầu mai phiêu bạt muôn phương
cũng là đưa lối dẫn đường tới nhau
trên đời nào có khổ đau
nếu tôi không vẽ mắt màu bi ai
trăm năm ấy cũng chẳng dài
bao nhiêu giấc mộng trần ai cho vừa.
Nhược Lạc

có thể tất cả những lời khấn nguyện
đã theo sao băng đến tận vô cùng..
gieo mình giữa chốn không trung
đợi hai ba bốn muôn trùng tháng năm
đến khi thần thánh an nằm
mới len lén xuống viếng thăm ta bà
mưa xuân đổ giữa tháng ba
hoa khai kiến tánh phật đà đản sinh
trần gian lắm chuyện vô minh
chẳng sao, cây vẫn vươn mình đón xuân
có bầy tiên cá lặng thầm
dập dìu khơi mạch nước ngầm mát trong
ngàn xưa mây bạc thong dong
tháng năm chảy suốt nỗi lòng về không
thiên thai còn một cánh đồng
thiên thu cây cải còn trông về trời..

ai nằm mơ thì mơ
ai sống đời thì sống
những đứa trẻ lông bông
đừng so nhau tiếng khóc
đời người như biển rộng
lòng người là động sâu
đứng đợi nhau ngoài cửa
đừng bước vào, kẻo đau
đóa hoa nở rất mau
sớm mai rồi cũng rụng
trên địa ngục khôn cùng
cứ thảnh thơi mà bước.
Nhược Lạc

Dậy đi
đứa trẻ
trong tôi
Dậy đi
để ngắm
một chồi
lá non
Dậy đi
đôi mắt
to tròn
bỏ quên thế giới
còn đang mơ màng

ta chẳng cần chi giữa cuộc đời
tay nải quẩy vung mà bước đi
hành lý vỏn vẹn dăm ba chữ
muôn nẻo cuộc đời đếm bằng thi
thoát nhiên yêu người đến vô tri
trời ơi ta đâu biết sao vì
tự buổi mưa xuân chao sóng vỗ
lồng ngực đầy vơi nỗi thầm thì
ta biết nói gì với làn mi
nàng giấu hồ trong dưới nhu mì
ai bảo ta bờ đê không vững
đổi cả san hà lấy nhành si
ta nào muốn vướng bận nữ nhi
quyết dời non bể thủa ra đi
ức trai tung hoành muôn vạn dặm
đâu biết một hôm chết bất kỳ.
Nhược Lạc

anh chẳng còn câu chuyện nào để kể
dù mắt em hẵng còn trong đến thế
bỗng hôm nay gió đổi chiều như thể
từ sớm mai ta chẳng gặp được nhau
anh chẳng biết nói gì về nỗi đau
em vẫn ở trong anh tự thủa đầu
đâu có ai giết được người trong mộng
dù bàn tay hoang trống những khoảng gầy