bài thơ về những ngày giận nhau

IMG_4763.jpg

không thể nhớ nổi
chuyện gì đã xảy ra

chỉ biết là,
chúng ta không còn nói chuyện
em không còn huyên thuyên
và ôm anh từ sau xe máy

con kiến càng nhìn em áy náy
cá chết rồi chưa đủ hay sao

nhìn xem,
trời sắp mưa rào
còn không bảo nhau
cất sạp quần áo
dắt gọn xe vào

ơ kìa,
sao lại khóc nào?

con kiến càng buồn lắm
em khóc hết mấy mùa

Continue reading

em tôi.

000069.JPG
Taken by D.

em biết buồn tự buổi mới chòm nôi
tự mảnh áo mẹ phơi ngoài sậu cửa

mẹ đi hoài sóng đời huyễn tưởng
gom sợi buồn rồi ủ lấy thành con

mẹ thương em ấu tròn
mà gói đầy lòng biển

Continue reading

dỗ em

YK6W6337.jpg
ở Cô Tô.

đêm qua một hạt sương rơi
ban mai sương ấy hoá thành mắt em
sao đôi mắt ấy ướt nhèm
hay em dỗi nắng nên bèn đổ mưa

thôi đừng giận nữa,
đánh chừa
cái cơn nắng ngốc để mùa âm u
xin lại mắt biếc trời thu
xin người thôi ủ những ngày buồn tênh

bãi bờ dâu ấy lênh đênh
sao em nỡ để một mình tôi đi
xin em lại tiếng nhu mì
xin ban mai nắng lại vì
ban mai.

Nhược Lạc 

lấy chồng

IMG_6059

em là thước vải trong tay mẹ
đến tuổi lụa bay khách gạ về..

*

hôm ấy tơ trời trắng mải mê
và mắt em cười trong ngấn lệ
em chọn lấy người xa xứ thế
hoa đồng sao biết lối mà thăm

triền đê còn vết cỏ em nằm
trẻ thơ chòm xóm hát “dung dăng”
sào dưa cải mới hong vừa nắng
ải nhớ đôi bàn tay búp măng

tôi đi xa biết mấy mùa giăng
chắt chiu đợi rước hội đêm rằm
ve im . hè tắt . người đi khuất
chỉ còn tôi ngồi tiếc vạn năm.

Nhược Lạc

sau cơn bão

IMG_3077
Taken by D.

anh đi qua
một cột đèn đường
hai hàng cây đổ
ba biển hiệu lố nhố
bốn ổ gà lõng bõng mưa đêm

anh đi qua
một cái bậc thềm
lần đầu tiên chúng mình đứng đợi
một chuyến đi chơi
xa ngút ngàn phố hội
để ngủ yên
trong một cái chòi khô

Continue reading

dạ khúc

IMG_2654.JPG
Taken by D.

những đêm ấy lòng tôi không khép cửa
mà chẳng ai đến gọi một đôi lời..

ký ức đã tàn mình như bông cải
ngọn cỏ trời trắng đến thế, mà thôi

rồi có lúc người nhìn nhau khép nép
mảnh yêu tin đã vỡ hết cả rồi
ta ngồi lại bên nấm mồ hạnh phúc
vẫn nhắc đời vô thường thế, mà quên

trần gian ơi xin giữ lấy muộn phiền
và trả lại dăm bảy phần mơ mộng
ta vẫn biết đường đời xa và rộng
chân bước đi đâu nhớ nổi vườn xưa

bờ hiên ấy sớm nay còn ướt mưa
hoa cánh vàng có còn hong sương sớm
tấm áo cũ giờ đây ta thử ướm
đã bụi sờn
và chật ních thời gian

không còn ai muốn nghe tiếng thở than
dù đêm ấy ta dặn lòng bỏ ngỏ

Nhược Lạc 

nói chung là,

000030

cơm nhà nói chung là êm
canh rau nói chung là mềm
nịnh nhau nhiều, thành ra sến
không sao, muối là để nêm

ở nhà nói chung là vui
khi xa nói chung nhớ mùi
ôm nhau nói chung là thích
ngủ vùi nói chung là say

gặp nhau nói chung là may
trần gian được mấy duyên này
sắp mâm tiện bày thêm đũa
thế là thành gia đình ngay.

Nhược Lạc 

ngày bình thường

000028.JPG

ngày đã không còn úa
cũng không còn màu xanh
hộp bút màu của anh
lòng tay em đã nắm

thiên đường không cần nắng
cũng không cần ướt mưa
hiên nhà có em chờ
anh về ăn cơm tối

lòng anh đâu quá vội
cũng đâu dám hững hờ
đèn trên phố tỏ mờ
hai bóng người đi dạo

ngoài phố đông láo nháo
hồ im tiếng cá bơi
một cánh buồm rong chơi
xếp lại vào ngăn tủ

hũ cám vừa mới ủ
còn chưa kịp lên men
bầy chim sẻ mới đến
còn chưa kịp làm quen

em đừng tin thề hẹn
nói bao giờ chẳng hay
chúng ta còn nhiều ngày
để ăn cơm nhau nấu

đời còn vui lắm, dẫu
buồn còn dài, và sâu
trên mảnh đất xạm màu
một quả dâu, vừa chín.

Nhược Lạc 

 

ừ,

000005.JPG

ừ,
anh thấy mệt
và rất nhớ em.

cơn mưa tháng hạ
đã rơi cũ mèm

sao em còn mê mải
đong những chuyện hôm-mai
gió ngày sau vẫn thổi
niềm vui đâu quá dài
đêm buồn đâu trắng mãi
thức làm chi, u hoài

Continue reading