
Dậy đi
đứa trẻ
trong tôi
Dậy đi
để ngắm
một chồi
lá non
Dậy đi
đôi mắt
to tròn
bỏ quên thế giới
còn đang mơ màng

Dậy đi
đứa trẻ
trong tôi
Dậy đi
để ngắm
một chồi
lá non
Dậy đi
đôi mắt
to tròn
bỏ quên thế giới
còn đang mơ màng

ta chẳng cần chi giữa cuộc đời
tay nải quẩy vung mà bước đi
hành lý vỏn vẹn dăm ba chữ
muôn nẻo cuộc đời đếm bằng thi
thoát nhiên yêu người đến vô tri
trời ơi ta đâu biết sao vì
tự buổi mưa xuân chao sóng vỗ
lồng ngực đầy vơi nỗi thầm thì
ta biết nói gì với làn mi
nàng giấu hồ trong dưới nhu mì
ai bảo ta bờ đê không vững
đổi cả san hà lấy nhành si
ta nào muốn vướng bận nữ nhi
quyết dời non bể thủa ra đi
ức trai tung hoành muôn vạn dặm
đâu biết một hôm chết bất kỳ.
Nhược Lạc

anh chẳng còn câu chuyện nào để kể
dù mắt em hẵng còn trong đến thế
bỗng hôm nay gió đổi chiều như thể
từ sớm mai ta chẳng gặp được nhau
anh chẳng biết nói gì về nỗi đau
em vẫn ở trong anh tự thủa đầu
đâu có ai giết được người trong mộng
dù bàn tay hoang trống những khoảng gầy
không cần phải giống người ta
cũng không cần phải khác xa loài người
không cần nén khóc gượng cười
cũng không cần phải biếng lười niềm tin
không cần ra sức kiếm tìm
bình yên chẳng giấu ở miền xa xăm
không cần phải sống vạn năm
chỉ cần mỗi giấc ta nằm đều an.

Tiễn em một đoạn nữa đi
Vừa qua đầu ngõ xá gì đâu anh
Thêm vài bước tới tiệm tranh
Ra trạm xe buýt rất nhanh thôi mà
Đến đây trót nhỡ quá đà
Mình đi hết nốt ngã ba trên này
Nhà em ở sát ngay đây
Trong khu tập thể có cây mây già
Ráng thêm tẹo nữa đi mà
Vài dăm bước nhỏ tới nhà em luôn
Anh lên thăm, kẻo mẹ buồn
Pha ly trà ấm để buôn chuyện ngày
Ngồi chơi chút rồi về ngay
Thật tâm em chẳng muốn đày ải anh
Sao anh cứ vội về nhanh
Hay lại có hẹn đá banh cuối tuần
Thôi được, em chẳng níu chân
Để em tiễn một đoạn gần nữa thôi.
Nhược Lạc

Nếu tôi về bên ấy
em có nhớ ra chào
mắt hoa mây lúng liếng
gieo tình tôi trên cao
Nếu tôi về bên ấy
em có nhớ hẹn xưa
thả đôi dòng suối tóc
hiền như những bài thơ
Nếu tôi về bên ấy
em có lỡ gì không
như là câu đò đến
đưa người đi sang sông
Nếu tôi về bên ấy
nhưng em không ở đây
bài ca dao tan mất
mặc sầu thương tôi đầy.
Nhược Lạc

Có một mùa thu ở đó
mùa thu mặc sơmi caro
đeo kính gọng đen
và gác chân trần trên bậu cửa gỗ
Có một mùa thu trên phố
mùa thu chạy xe màu xanh lơ
mùa thu không biết làm thơ
thế mà lá vàng vẫn rơi trên tóc
Có một mùa thu làm em khóc
không phải vì mưa giăng
không phải vì mùa thu lăng nhăng
chỉ là mùa thu đương ở đó
còn em thì ở đây.
Nhược Lạc

Hỡi cô giặt áo bên hiên,
Nhờ tay cô giũ mấy phiền muộn tôi
Lòng tôi bùn lấm cả rồi
Ngóng xin gàu nước tẩy trôi bụi đời
Thau kia ví cả bể khơi
Tay xinh làm chiếc thuyền bơi sang bờ
Bồ hòn tẩy hết dáy dơ
Trả về màu áo ban sơ tinh lành
Continue reading