tặng những phố hoa trong thành phố
đi qua đường hoa cúc
hoa sứ rồi hoa lan
em ở đâu thế nhỉ
tìm nhanh không ngày tàn
tôi đi từ hoa phượng
băng ngang góc hoa hồng
vẫn không tìm ra nẻo
tôi hoá thằng lông bông
tặng những phố hoa trong thành phố
đi qua đường hoa cúc
hoa sứ rồi hoa lan
em ở đâu thế nhỉ
tìm nhanh không ngày tàn
tôi đi từ hoa phượng
băng ngang góc hoa hồng
vẫn không tìm ra nẻo
tôi hoá thằng lông bông
vẫn còn sống ở hôm qua
dù tờ lịch đã ngả về hôm nay
dầu biết cõi lòng đã thay
nhớ thương là chuyện của ngày xa xưa
ngoài hiên tấu một khúc mưa
giọt rơi dài ngắn cũng từa tựa nhau
thế mà có những niềm đau
trải qua năm tháng nguyên màu không phai
thế mà phố có một ai
cứ trông theo mãi bóng dài quay lưng
thân gần bỗng hoá người dưng
đem tim gửi lại muôn chừng khơi xa
nên còn sống ở hôm qua
dù trông mưa rớt biết là hôm nay.
Nhược Lạc
có đĩa than ngơ ngác
nằm trên gác mồ côi
có duy nhất một tôi
đang chờ em ghé đến
hoàng hoa dâng niềm mến
từ độ em qua đây
làm hồn tôi chật đầy
như đĩa trong thùng gỗ
sớm nay một nụ hoa ban
đâu ai nghĩ trước xuân tàn ngày mai
ngày xanh tháng nắng còn dài
biết đâu bông cải một mai về trời
em đây chỉ biết thương người
chăm nom gìn giữ luống tươi sau nhà
anh về sau buổi tan ca
sẽ vui cơm nóng, dưa cà, tương nâu
trăm năm là cuộc bể dâu
thôi đừng nghĩ nữa âu sầu thiên canh
chỉ cần biết lá còn xanh
rễ đâm xuống đất, thân cành đơm bông
chỉ cần biết giữa phố đông
có người vẫn thấy một ngồng cải thơm
chỉ cần biết bão từng cơn
cũng dừng trước cửa có hơn một người
sớm mai nắng nở nụ cười
thế là quá đủ cho đời trăm năm.
Nhược Lạc

Chuông rung ba hồi rưỡi rưỡi
Cửa rung bốn tiếng dữ dằn
Cây rung những phiến lăn tăn
Rèm rung mấy nắng hắt qua tay mềm
Quạt rung cánh gió ngoài hiên
Loa rung đoản khúc níu miền thơ ngây
Lịch rung lớp giấy mỏng gầy
Mấy mươi trang sách rung đầy suy tư
Rượu rung đêm giấu ngật ngừ
Mắt rung giọt nước chần chừ trên mi
Môi rung ngỡ tiếng thầm thì
Tay rung để lỡ một kỳ chia xa
Tim rung thì cũng mình ta
Tơ rung thì cũng người qua mất rồi.
Nhược Lạc
em đếm một, hai, ba
bao nhiêu cây vừa ngã
em đếm ba, hai, một
bao nhiêu sông vừa tan
em đếm nhẩm miên man
bao nhiêu điều ghẻ lạnh
bao nhiêu lòng người chạnh
không giữ nổi đất trời