em đếm một, hai, ba
bao nhiêu cây vừa ngã
em đếm ba, hai, một
bao nhiêu sông vừa tan
em đếm nhẩm miên man
bao nhiêu điều ghẻ lạnh
bao nhiêu lòng người chạnh
không giữ nổi đất trời
em đếm một, hai, ba
bao nhiêu cây vừa ngã
em đếm ba, hai, một
bao nhiêu sông vừa tan
em đếm nhẩm miên man
bao nhiêu điều ghẻ lạnh
bao nhiêu lòng người chạnh
không giữ nổi đất trời
Đồ là đồng lúa thẳng bay
Rê là rìa nước ngọt ngay đầu nguồn
Mi là mái tóc em buông
Fa là phía cuối con đường em đi
Sol là sương sớm nhu mì
La là lảnh lót những thì chuông ngân
Si là sa ngã phù vân
Đô là đoản khúc ân cần trao em
Bao nhiêu nốt nhạc đếm xem
Bao nhiêu hồi ức giờ lem nỗi buồn
Là bao nhiêu cánh chuồn chuồn
Là bao mắt biếc ưu phiền trên khuông.
Nhược Lạc
Nay em đánh rơi sách
trên bậc thềm ngang qua
con chữ rơi nghiêng ngả
xô câu chuyện ra nhà
em đánh rơi người cá
chàng thủy thủ đi đâu
lòng biển chẳng còn sâu
bầy hải âu câm lặng
em đánh rơi trưa vắng
ngưng mạch kể ngày xưa
giọng người thôi thầm thì
đêm còn đâu ngàn lẻ
Không gần nữa, chẳng xa hơn
Không gieo nhung nhớ, không hờn giận nhau
Đời nhỏ đừng bước qua mau
Chỉ cần biết có cây xanh sau vườn
Chỉ cần biết dẫu đoạn trường
Thì trong tim vẫn tận tường đinh ninh
Ta nào có muốn lặng thinh
Gió xuân lay động một vườn tình reo
Nhưng duyên ta chắc hơi nghèo
Nên không vượt nổi những đèo gian truân
Thôi ta giữ nỗi âm thầm
Của thanh xuân ấy có lần gửi trao
Dầu mai sóng cả núi cao
Ngoái về sẽ nhớ nôn nao trong lòng
Dầu mai biết có còn không
Không xa, không cách, không gần, không hơn.
Nhược Lạc
Nghĩ về Hanoi
như nghĩ về người yêu cũ
vẫn còn thương
biết bao nhiêu cũng là chẳng đủ
chỉ không chạm vào nhau được nữa
nên đành thôi
lập thân tối hạ thị văn chương
câu ấy người xưa răn vẫn thường
có phải vì thế mẹ hay cấm
con gái đeo mình với bi thương
mẹ nói thơ ca là chiến trường
cuộc sống văn đàn rất nhiễu nhương
nhà văn cầm bút như cầm súng
bao nhiêu máu đổ thấm từng chương
mẹ chẳng vui gì đọc thơ con
những câu buồn bã, lời nỉ non
những đêm thao thức không ngủ được
mẹ cũng nằm vương giấc chẳng tròn