
lung lay tình
lung lay yêu
lòng sớm nay buồn
rũ như cành liễu
lung lay mộng
lung lay mơ
tâm vẽ mục đồng
say đôi vần thơ
là bạn hay là tình
là phận hay tại mình
đêm nay chúng mình nâng chén
từ mai lại hết ưu phiền
là mộng hay là thiệt
là giận hay nhiều chuyện
bao năm chúng mình vui thế
tự dưng đi rước nỗi niềm
mình không thích dọn nhà
mỗi lần giở ra là bao hồi ức
đã cố nén chặt sâu trong lồng ngực
ba hôm nay tất cả lại chồm lên
mình không thích gọi tên
gặp nhau cứ phải kêu thành tiếng
gọi nhiều sẽ bỗng nhiên thân thuộc
lưu tâm rồi lại học cách để quên

sau mỗi buổi tăng ca
anh trở về nhà
căn phòng của chúng mình
thơm một mùi thật lạ
là viên trầm thảo mộc
em đặt từ Bắc Giang
em bảo
nó tốt cho bệnh xoang
vả lại
còn giữ ấm nhà cửa
đêm đã đuổi chiều đi
phố vẫn buồn như thế
ông lão ngồi ngủ mê
trên bậc thềm lát đá
anh thợ say nghiêng ngả
sau một lời trách oan
cô gái bỏ đi hoang
sau hiểu nhầm cãi vã

bỗng nhiên muốn bật zippo
châm lên một điếu cuối ngày
quên hết những điều chẳng may
thả bay theo làn khói nhẹ
bỗng nhiên muốn chân đi khẽ
và miệng thỏ thẻ dăm câu
gửi trả lại hết lo âu
nỗi buồn chạy theo con chó
bỗng nhiên muốn như cơn gió
thổi vào một ngày tháng tư
đêm say những nỗi ngật ngừ
bia chảy từ môi tới mắt
bỗng nhiên thấy lòng đau thắt
nhớ nào tưởng đã phôi pha
hình nào tưởng đã lìa xa
bỗng nhiên lại sà xuống phố
bỗng nhiên bỏ đi chạy bộ
bỗng nhiên muốn bật zippo
Nhược Lạc
Bác cho em xin ít lửa
nhóm lại bếp ấm ngày xưa
những bữa cơm không phải đợi chờ
và giấc mơ không giật mình
dậy khóc
Bác cho em xin ít thóc
cho bầy chim sẻ ghé ăn
nhờ chúng mổ hết lăn tăn
của mớ rối nùi
trong ngực