hôm nay ngồi cạnh hôm qua hôm nay ngồi cạnh nữa là ngày mai ngồi trên băng ghế thật dài đủ cho tất cả không ai phải rời
ai cũng ngóng một tiếng ơi ai cũng muốn được là thời vàng son ai cũng là đứa trẻ con thèm nghe tiếng ngọt, thèm giòn bim bim
thèm xem mãi một bộ phim dù biết cuối tập luôn tìm được nhau nhân vật chính luôn sống lâu nhân vật phản diện bay đâu mất rồi
bây giờ chỉ còn mỗi tôi tôi không biết được vãn hồi đi đâu một nửa vui, một nửa sầu một thời nhẹ nhõm, một âu muộn phiền một ngày nói chuyện luyên thuyên
hôm nay nhắc lại nỗi niềm hôm qua hôm qua nhắn ngày mai, và ngày mai ước lại bé thơ thật thà
một ngàn năm nữa trôi qua rồi băng ghế ấy sẽ là lãng quên.
tôi nghe chim hót bằng giọng bẩm sinh tôi đọc thơ với giọng bình thường
tôi gặp người qua đường gật đầu chào nhau sau lớp che mặt tôi chạm vào ánh mắt trong veo xa xăm, đâu đó tòa tháp đàng xa tôi gặt một giọt mưa qua lúi cúi đựng trên tay đầy mùa chín rộ
và những nỗi khổ dẫu quen thân cũng tựa vào mây mà mềm mỏng xuống
tôi mời em uống bất luận mùi em thương chén trà nhẹ hương nốt hoa trái em gặp, là mỗi miền sắp đặt ký ức quy định từ lâu
tôi có gạt em đâu nhưng xin nỗi sầu đừng trĩu xuống ngày ta gặp mùi hoa mộc cũ.