tôi nghe chim hót bằng giọng bẩm sinh tôi đọc thơ với giọng bình thường
tôi gặp người qua đường gật đầu chào nhau sau lớp che mặt tôi chạm vào ánh mắt trong veo xa xăm, đâu đó tòa tháp đàng xa tôi gặt một giọt mưa qua lúi cúi đựng trên tay đầy mùa chín rộ
và những nỗi khổ dẫu quen thân cũng tựa vào mây mà mềm mỏng xuống
tôi mời em uống bất luận mùi em thương chén trà nhẹ hương nốt hoa trái em gặp, là mỗi miền sắp đặt ký ức quy định từ lâu
tôi có gạt em đâu nhưng xin nỗi sầu đừng trĩu xuống ngày ta gặp mùi hoa mộc cũ.
sau tất cả, những khổ đau này em đâu cần kể cho ai nghe nước mắt em thấm vào mồ hôi mùa hè thấm vào tháng Bảy con đường thấm vào vết giày màn đêm thấm vào ngày
mai sau hoa nở trên đây một giọt sương cũng biết ngày em khóc nỗi buồn chung rưng rưng cánh chuồn chuồn
ai đó sẽ nghe một tiếng chuông chùa múc nước lành từ giếng ai đó sẽ thay em cất tiếng hát mười điệu bi ai
cả nụ cười cũng thay em ngân lên dài mãi sau hồi gióng tiếng
mặt trời thay em sáng mai dù đôi khi cũng thay em ngủ lại
sau tất cả, vạn điều tĩnh tại vẫn ngấm ngầm nhớ em giọt sương sớm thật dài
cái cây tôi mọc bình thường ba mươi mùa thay lá thi thoảng nhành đơm hoa ít thời, cây đậu quả những con chim xa lạ, vẫn đến và hót vang tôi đọc thơ mùa màng đều đặn không có gì khác lạ may mắn tổ tiên nhắc rễ sâu, gió lớn thì cúi đầu và nếu tố lốc, đoán trước ngày bình thản mọi bài thơ, mọi câu hát, chẳng có chi đáng được thuật lời chẳng có chi đáng kể, mọi thời song bầy chim vẫn thế, hót chuyên cần những điệu nối đuôi nhau và tuyệt thế, cứ mãi về sau chim vẫn hót, thay vì cất gáy.