về hạnh phúc

DSCF3680

tôi không thể biết được chính xác hạnh phúc là gì. nhưng tôi thích cảm giác được ở một nơi làm mình thấy dễ chịu, với một ít người mà mình yêu mến. mùi cơm chín trong nhà. cốc nước cam bỏ hạt. chậu cây xanh mát mưa. bông hoa nhài mới nở. bữa cơm trưa với một món xào. giấc ngủ say giữa đám đồ chơi bừa bộn. không cần tốn quá nhiều để có những điều ấy, nhưng cũng đủ nhiều, để có thể chẳng bao giờ có được.

nhưng thật ra, niềm vui không đến từ sự liệt kê, mà đến từ đôi mắt biết nhìn và dừng lại. đôi khi ta chỉ nhìn thấy rất gần – như chiếc điện thoại, hoặc rất xa – như chuyện bên kia thế giới vừa xảy ra. nhưng ta không nhớ trong nhà, lọ bông ngoáy tai nằm ở đâu. máy lọc nước bao giờ thay lõi. hoặc người cạnh bên đang hát những bài gì.
bởi vì niềm vui luôn khó-kiếm, nên ước gì ta biết bỏ-gươm đao. để chừa tay sức dựng rào, trồng hoa.

chẳng thể đợi

IMG_0431

chẳng thể đợi
tới lúc chiều cạn nắng
mới ngoảnh về ngơ ngác tìm
sương giăng

chẳng thể đợi
tới lúc chân yếu – nằm
mới tin chắc tay nắm
tình yêu nhất

chẳng thể đợi
vì ta – người rất thật
thật yếu, thật mơ
thật thiếu, thật khờ
nên ôm vội khi lòng còn đương rộng

cả cuộc đời có khi là giấc mộng
ai biết khi nào
báo thức gọi dậy đâu?

nên chẳng cần phân tách định nghĩa sâu
chẳng chậm chân, chẳng sợ rầu
chẳng lên gân, chẳng sợ xấu
chẳng sợ bàn tay mình hậu đậu
sẽ đánh rơi một thứ gì mong manh

trong tay anh,
là gọn lành tay em
chẳng thể đợi tới ông trời xét duyệt
chẳng thể đợi tới khi hè có tuyết
tình yêu tuyệt, không phải vì trăm năm

mà vì khi người gõ cửa ghé thăm
ta đã mở dù chưa toan tính hết
dù chặng đường đi qua dẫu có mệt
ta vẫn chẳng buông tay

bởi vì ta còn sống ở hôm nay
ta sống hết, chẳng đợi ngày mai viết.

Nhược Lạc

về

000028

ồn ào bỏ lại đàng xa
ta về với ánh đèn nhà ấm êm
bắc nồi, ninh nấu, nếm nêm
mồ hôi rơi cuốn muộn phiền mà đi

về rồi, lo lắng làm chi
đây rồi, tay nắm siết vì nhau đây
dẫu rằng sương gió còn dày
đường xa còn nhọc, chân này còn đau

về rồi, sẽ khoẻ lại mau
đoá hoa sớm nở lại màu trong veo
lo toan dai dẳng bám theo
cũng nằm xuống cuộn như mèo ngủ say

chỉ còn nhớ chiếc ôm này
còn nghe giọng nói như mây ạ ời
còn mâm cơm ấm toả hơi
còn người-yêu-hết không lời trách than

thôi nào, thân phận bất toàn
đâu cần cố sống đẹp ngoan lòng người
chỉ cần riêng nhất một nơi
sáng đèn, hé cửa, mở trời bao dung.

Nhược Lạc

đắng

000058

Đang ngồi làm việc thì chồng đưa cho ly nước màu nâu sẫm, bảo uống hết đi nha. Mình vừa kề môi vào nhấp thử, đã muốn phun hết tất cả mọi thứ trong miệng ra.

Cái gì mà đắng dữ vậy ông nội?

Các cụ bảo thuốc đắng giã tật mà. Ừa đúng, nhưng cỡ này là giã bầm dập tôi luôn chứ tật nào.

Nhưng rồi, người chồng vẫn ráng ngồi giải thích cho mình về công dụng của vị đắng. Và rằng, trong đời sống hàng ngày, mình hay cố lơ đi vị đắng. Ăn gì chỉ thích ngọt, thích chua, thi thoảng cay cay, chứ hiếm khi nào chọn cho mình vị đắng.

Liệu có phải chính vì sự ít ăn đắng, nên khi mắc bệnh người ta hay uống thuốc có vị đắng, như một hình thức để cân lại?

‘Em đừng nghĩ nó đắng như một thứ bi kịch, khổ sai. đừng nhăn nhúm bịt mũi, nhắm mắt cố tống hết nó vào dạ dày. Hãy thử cảm nhận nó một cách bình thường xem sao.’

‘Như khi em bơi, em đừng nghĩ mình đang cố bơi. Đừng nghĩ thế giới dưới nước kia là điều gì đó đáng sợ khiến em phải cố ngoi lên. Hãy thử nghĩ mình như một con cá, còn nước là môi trường của em. Nước nâng đỡ cơ thể mình, ôm ấp và xoa dịu mình. Em hãy bơi trong tâm thế đó, thay vì giãy giụa muốn thoát ra.’

Mấy thứ triết lý kiểu này, nếu chỉ nghe hoặc đọc khơi khơi thì dễ thấy sáo rỗng lắm. Nhưng, nếu bạn đang là một người bơi – tin vào đôi tay của người hướng dẫn. Nếu bạn là một bệnh nhân – tin vào thầy thuốc của mình. Nếu bạn có một vết thương đang cần chăm sóc, một đoạn đường cần bước qua, có thể bạn sẽ nghĩ khác đi.

Mình bắt đầu nghĩ về vị đắng, như lúc đang tập bơi trong bể. Như thay vì cố vượt qua cảm giác sợ nước, mình bắt đầu thả lỏng người để cảm nhận nước bao quanh như thế nào, cơ thể mình nổi lên như thế nào. Một chú cá khi bơi, thì dưới nước mới là thế giới thực của chú ấy. Còn việc ngoi lên để thở, giống như một cách nạp năng lượng, trước khi tiếp tục cuộc hành trình.

Mình cũng nghĩ về vị đắng, như những cây lá mọc dại sum suê trong khu vườn năm xưa. Chúng có muôn vàn dáng hình, kích cỡ, hương-vị khác nhau, nhưng chúng vẫn mọc bên nhau một cách bình thường. Như thể đời sống sinh ra là vậy. Và nếu ta không thể là một cây dừa, cây cau lớn ngồng to tướng, thì ta cũng có thể là một cây sài đất, một đám cỏ nhọ nồi – thứ mà hồi nhỏ mẹ hay bắt uống để hạ sốt, còn ta thì nhăn nhó mặt mày.

Khi mình cho chính mình cơ hội với vị ‘đắng’, mình nhận ra nó không chỉ là thứ đơn thuần khó chịu như suy nghĩ ban đầu. Mà nó mang đến hương vị nhiều lớp lang và phức tạp hơn thế. Sự sẵn sàng đón nhận, tìm hiểu giúp cho cốc nước của mình bỗng trở nên….bớt đáng ghét và đáng sợ hơn.

Như khi mình thử hóa thân thành một con cá bơi trong hồ. Như thử làm một cái cây với hương-vị khó đoán định trong vườn. Như thử bước qua những ngày gió giông với một tâm thế khác.

Bởi vì vẫn cần bước qua, thế nên chọn cách đi qua bằng lòng.

Nhược Lạc

về tình yêu

27993640_10212062912187779_4599445770920373215_o

[1]

không có gì thay đổi khi mình yêu nhau.

phố vẫn chật, loài người đang tất bật. ven chợ họp sớm, mười ngàn một bát xôi ngô.

hôm nay dự báo trời mưa. rồi ngày kia lại nắng. em nhìn làn da không còn trắng. quả táo trên bàn chưa ăn.

ngày còn nhiều việc khó khăn. em chưa viết xong bài thơ đang viết. nếu chúng mình chưa gặp nhau, hẳn, em vẫn viết. có thể em vẫn viết hay?

nhưng điều may, đôi khi đến từ sự không đổi. dù trời vẫn xanh không đổi, thế mà, ta vẫn nhận ra nhau.

[2]

bầu trời nói với em về một cơn bão đang lên.

tàng cây lớn cũng biết khom mình núp gió. chúng mình lẳng lặng neo về căn gác nhỏ – nơi bụi bay đã xám mặt sàn.

chiếc khăn nhỏ phơi ngoài lan can, giàn hoa giấy rám nắng vàng, chờ tưới. con mèo đen nghĩ ngợi, về điều gì, em có biết đâu.

nồi cơm mới nấu. lọ hoa cắm lại từ đầu. cánh cửa mở. cánh cửa khép hờ. trước cơn bão mọi thứ đều khó đoán.

gió hát một bài nhạc. ta nương theo nhịp từ đầu.

nhưng có gì đâu, có gì đâu. em còn anh đây, ta còn nhau vậy.

thôi thì bật bếp, thôi thì nước reo. tiện tay khơi ấm trà chiều. thức lên một đốm lửa đều, giữa đêm.

[3]

sự dịu êm của một ly nước mát. vẻ ngọt ngào của một cánh hoa khôi.

ong về làm tổ. chim hót trong vườn. quả mơ trổ đúng mùa. cây cơm nguội rụng vàng phố.

cây lúa trồng đúng vụ. góc nhà có gạo đầy chum. dưa muối, cà lèn chặt. đậu tương ủ đã thơm mùi.

mỗi thứ, ở đâu ở đó. lẳng lặng làm việc của mình.

cây hoa không xem chứng khoán. con cá chẳng đòi bay. đừng khờ khạo nữa, người ơi. đừng toan huyễn tưởng. cả những niệm xấu và nguyện tốt, chắc gì đã đúng muôn đời.

nhưng cốc nước anh pha hôm nay, em uống vào thấy mát. cơm ăn vừa bát, ngủ vừa giấc của mình. không nói linh tinh về thế sự. không toan cự nự, những chuyện dư thừa.

nơi đây, còn một cơn mưa. khẽ khàng tưới mát cho vừa gốc hoa.

Nhược Lạc 

nay

10610489_821862721210526_4264745439940932164_n

chẳng đợi tới ngày lên núi cao
mới trồng hoa cúc ở bên rào
ban công dẫu bé, vừa hoa giấy
cửa nhỏ cánh bung, gió lụa đào

ta làm người lớn nơi thành thị
vẫn đủ tiêu dao, giữ nhẹ lời
hôm nay ăn nấm, mai ăn cá
sáng thức trà đôi, tối rượu khơi

không đợi về già mua nhàn nhã
còn trẻ vẫn thích chuyện an vui
may còn người giống mình đôi khúc
ghép nổi cùng nhau, giữa sóng vùi.

Nhược Lạc

say

YK6W9142

 
vạn cánh rừng sụp đổ
tôi chỉ còn một nhánh cây con
đôi dòng nước đắng
buổi chiều nay vắng lặng
trời hoang trong vắt chẳng cọng mây
 
chỗ ngồi còn đây
giấc mộng ngày xưa
ra đời từ đó
ta đi trong ngõ nhỏ
ngước lên nhìn dải mơ cao
 
gió thổi, lòng xao
cốc cà phê cạn
nếu ngày xưa em không hát
chắc gì góc phố đã lên đèn
 
tôi bỏ chiều vào lên men
đợi mười năm uống, say mèm, rồi thôi.
 
Nhược Lạc

cần

YK6W6444

 

có cần nhiều lắm không
những điều để vui sống?

cần khoảng trời cao rộng
đứng thẳng lên không sợ cụng đầu

cần có bát cơm nâu
cần manh áo mặc
cần bóng cây che nắng
và mát êm dòng nước ngọt lành

cần có người ở cạnh
để cô đừng gặp đơn
cần cánh bướm rập rờn
nhắc mình còn hoa thắm trong vườn
cần tưới

cần buổi chiều rong chơi
cần chuỗi ngày làm lụng
cần vụng về lúng túng
để mượn người – tay khéo – đỡ giùm ta

cuộc sống cần những bài ca
dù điệu nhạc không giúp mình ấm bụng
nhưng ở giữa cuộc đời này, lắm lúc
biết lấy chi cho cõi lòng tựa vào
ấm êm

cũng chẳng biết ngày mai có cần thêm
nhưng hôm nay,
chừng này là đủ

cần màn đêm bóng cũ
cần ban mai sáng lại gọi mừng

cần ta ở giữa lưng chừng
sẵn lòng bước, dẫu chưa từng kinh qua.

Nhược Lạc

đi chầm chậm thôi

635709336675001926

cũng đâu có gì vội
vội,
nếu không đi hết thì
thôi,

ta lại dừng bên đường nghỉ
gió ngày sau vẫn ri ri

chặng này đâu phải duy nhất
ta đâu phải thánh nhân gì
chỉ là thuận đường nên bước
tiện lời nên hát đôi câu

nếu đời nghe được làm vui
nếu hỏng xin về làm lại
ta đâu muốn thành ai mãi
nay ăn bún đậu,
mai dừng

ta trồng thêm nhài bông trắng
sớm mai thức nước thưởng trà
nếu hoa rụng từ đêm trước
vậy thôi, xin tiễn lời ca

biết rằng mai có còn ‘ta’
còn ‘nhà’, còn ‘mình’, còn ‘mẹ’?
hôm nao còn nghe tiếng trẻ
xin vui với nắng trong vườn

ta là ta sống bình thường
nhớ thương cũng thường hay khóc
tủi thân khi đời khó nhọc
thêm vui với bát cơm đầy

ta còn đang sải bước đây
ngắn chân xin bước đoạn này,
chậm thôi.

Nhược Lạc